… Thứ ghê tởm như thế.
Nhưng khi Tư Thừa Kiền nhìn về phía thứ tròn vo kia lần nữa lại không thể
không xác nhận, đó thật sự là… thật sự là phụ hoàng của hắn!
“Phụ… Phụ hoàng…!” Hắn sợ hãi, run rẩy, vươn tay muốn chạm vào cục thịt giống như chỉ cần chạm vào là tan ra kia.
Phụ hoàng còn sống không?
Hay là, âm thanh kia do thứ đang không ngừng quằn quại dưới làn da phụ hoàng phát ra?
Tư Thừa Kiền không dám xác định, hắn nhìn về phía thứ kia.
Hắn nhẹ giọng gọi: “Phụ hoàng, phụ hoàng?”
Không biết có phải vì là cha con hay không, sau khi Tư Thừa Kiền gọi vài
tiếng Tuyên Văn Đế bỗng mở mí mắt, tròng mắt trợn ra nhìn chằm chằm về
phía Tư Thừa Kiền, nhưng chỉ một động tác như vậy giống như đã hao phí
một chút sức lực cuối cùng trong sinh mệnh hắn.
Không biết vì sao, trong đầu Tư Thừa Kiền thoáng qua một câu – hồi quang phản chiếu.
Tư Thừa Kiền nhìn Tuyên Văn Đế, ánh mắt hơi hồng, rất vội hỏi: “Phụ hoàng, phụ hoàng có nhận ra con không, con là Thừa Kiền, là kẻ nào… kẻ nào đã
hại người thành thế này!”
Hắn muốn vươn tay cầm lấy tay Tuyên Văn Đế, nhưng nhìn thứ ghê tởm kia làm