“A Cửu… ngươi phát điên cái gì thế!” Tây Lương Mạt ngửi được hơi thở quen
thuộc của người đang đè mình, nhất thời vừa thẹn vừa giận, không chút
khách khí giật mái tóc đen bóng mượt như nước chảy của hắn, kéo hắn rời
khỏi cổ mình, không quan tâm hắn bị kéo có đau hay không.
Hoan ái không chút chuẩn bị như thế làm sao thoải mái được.
Trong bóng tối, Bách Lý Thanh bị kéo kêu lên một tiếng, cắn lên bả vai tuyết
trắng lộ ra vì áo bị kéo xộc xệch của nàng: “Đau đấy, nha đầu, ngươi
không thể dịu dàng chút à.”
Tây Lương Mạt tức nở nụ cười, trên người mình còn rất đau đây này, đầu sỏ