“Ha ha, sống vì cái gì, chết vì cái chi, có lồng giam vàng ngọc này làm
quan tài cũng không sống uổng phí một đời.” Tư Thừa Niệm cúi đầu nở nụ
cười, giọng nói đầy chua xót và phiền muộn.
Tây Lương Mạt nhìn nam tử trẻ tuổi im lặng ngồi trên xe lăn, lông mày của
hắn dưới ánh mặt trời như một thanh kiếm sắc bén, làm cho gương mặt hắn
có vẻ cực kỳ anh khí, nàng than khẽ một tiếng: “Lục điện hạ, ngài là anh hùng chân chính.”
Tư Thừa Niệm nghe vậy khẽ thì thầm: “Anh hùng chân chính? Vương Phi quá đề cao ta, nếu lần này không sơ sẩy mà thất bại thảm hại, sau khi phụ
hoàng qua đời có lẽ bản vương cũng sẽ bình định biên quan, kéo quân lên