Kim Tiệp Dư nằm trên người Phương Quan, vươn đầu ngón tay sơn móng màu hồng phấn vẽ vòng tròn khêu gợi trên lồng ngực quyến rũ của hắn: “Cửu Thiên
Tuế chỉ là một hoạn quan, nay thế lực của hắn như mặt trời ban trưa, nếu bản cung không dựa vào hắn, hoặc nên nói nếu bản cung không có tác dụng với hắn, Thuận Nhi lại còn nhỏ, làm sao hắn có thể lựa chọn Thuận Nhi
đăng cơ, nay ta và Thuận Nhi là cô nhi quả phụ, đợi Thuận Nhi lớn rồi,
đến lúc tự mình chấp chính sẽ xảy ra chuyện gì còn phải nói sau.”
Phương Quan thấy Kim Tiệp Dư như vậy liền mỉm cười: “Kiều Kiều, Thuận Nhi còn
nhỏ, bây giờ ngươi còn yên bình, nếu sau này để cho Cửu Thiên Tuế và
Trinh Mẫn Quận Chúa phát hiện các ngươi có ý đồ khác sẽ không xong đâu.”
Kim Tiệp Dư chậm rãi nói: “Ít nhất trong vòng mười năm bọn họ sẽ không làm