“Ngươi muốn bắt nàng làm gì?” Nét mặt Tư Lưu Phong cứng đờ, lạnh lùng nhìn người bịt mặt.
Người bịt mặt kia nheo mắt lại nói: “Không làm gì cả, chỉ là vị Quận Chúa này không thể coi là người tốt, thủ đoạn ác độc, hơn nữa nếu không phải
nàng ta dùng kế thì đại quân Tây Địch chúng ta đã tràn lên phía bắc, làm sao đến nay còn bị ngăn cản trên hành trình, tính ra nàng ta là kẻ đã
đắc tội Tây Địch chúng ta.”
Tư Lưu Phong liếc hắn, ánh mắt khó hiểu: “Ngươi muốn trừng trị nàng hay muốn lấy mạng nàng?”
Người bịt mắt cúi đầu nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Chuyện này liên quan
gì đến ngươi, tiểu Vương gia, hay là ngươi còn muốn gương vỡ lại lành
với vị Quận Chúa kia? Lúc trước nàng đã bỏ rơi ngươi không chút do dự,
không phải sao?”
Lời châm chọc không chút che giấu làm cho ánh mắt Tư Lưu Phong nảy lên lửa