Tư Lưu Phong nhanh chóng không cảm nhận được cảm giác đau đớn trên vai
mình nữa, hắn run run vươn tay đụng vào bả vai, chỉ cảm thấy đang sờ một miếng than củi, hắn lập tức cúi đầu nhìn, vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi
phát hiện vai mình đã hóa thành tro bụi.
Một giọng nói lạnh lẽo quen thuộc vang lên bên cạnh hắn: “Tư Lưu Phong, ngươi thật sự làm cho người ta buồn nôn.”
Tư Lưu Phong nhìn về phía đối phương theo bản năng, dưới ánh trăng lạnh,
gương mặt dịu dàng, đôi mắt quyến rũ như ẩn chứa binh khí trên gương mặt quen thuộc đó, gương mặt từng khiến hắn vô số lần tìm kiếm nét tương tự trên những người khác, đến cuối cùng luôn thất vọng.
Nàng rất đặc biệt, đặc biệt đến mức làm cho hắn yêu không nổi, hận không xong.
Hắn si mê gọi một tiếng: “Mạt Nhi?”
Tây Lương Mạt nhăn mày, không chút che giấu sự khinh bỉ trong mắt, nàng
lạnh nhạt nói: “Ngươi không có tư cách gọi ta như thế, chỉ có phu quân
và bằng hữu của ta mới có tư cách gọi ta như vậy, còn ngươi… một tên ti