“Ta làm sao biết chuyện ngươi nói là thật hay giả?” Tây Lương Mạt nhìn bóng lưng người bịt mặt, hơi nheo mắt lại.
Người kia cười lạnh một tiếng, giọng nói có một cảm giác trào phúng gần như
thê lương: “Tây Lương Mạt, ai ai cũng nói ngươi thông minh nhanh nhẹn,
không ngờ cũng chỉ thế này, sống sung sướng quen rồi nên choáng đầu phải không? Ngươi nên biết rằng chúng ta cứ theo nhu cầu là được, huống hồ
cho dù ta bẫy ngươi thì cũng có thể bẫy ngươi cái gì?”
Tây Lương Mạt nhìn người kia, hơi nhíu mày: “Ta ngốc hay không không làm
phiền ngươi quan tâm, ngược lại là Tam muội muội ngươi, càng ngày càng
khiến người ta nhìn với cặp mắt khác xưa.”
Người kia ngẩn ra, mở to mắt nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt, nhưng một lát sau