Tây Lương Mạt nhận lấy ống thư trên tay hắn, trong ống là một tờ giấy mỏng
như cánh ve, nhìn có vẻ chỉ như một que tăm dài nhưng sau khi mở ra lại
là một bức bản đồ Thiên Triều tương đối lớn.
Đây chính là bản đồ mà Tây Lương Mạt để Tây Lương Sương mang đi, Tây Lương
Mạt sờ chất giấy đó, không khỏi than khẽ: “Đúng là vô cùng tinh xảo.”
Mỏng hơn tơ lụa, lại mềm dẻo hơn bồ liễu.
Bách Lý Thanh tao nhã ngồi xuống bên cạnh nàng, thản nhiên nói: “Giấy này
gọi là giấy thiên kim, sử dụng nguyên liệu cực kỳ đắt đỏ, một lượng vàng mới được một thước, cho nên nghìn vàng một trượng, bình thường chỉ có
hoàng tộc và cự phú một nước mới dùng được.”
Tây Lương Mạt tiếp nhận tờ giấy kia, ngón tay xoa trang giấy mỏng manh: