Ánh trăng mờ mịt nhiễm lên màu máu đỏ tươi, trong sơn cốc tối tăm, cây đuốc bị gió thổi tắt, hoặc bị người giẫm lên mà tắt.
Tử thần ẩn núp trong bóng đêm buông xuống, thu gặt trăm ngàn cái đầu làm tế lễ.
Thiên tằm ti không sợ lửa sợ nước lại sợ ma trơi, những đốm sáng màu xanh lục thoát ra từ trong xương xốt, phiêu tán trong gió, ngọn lửa không có độ
ấm, đốt cháy chiếc cầu chịu tải vô số mạng người treo giữa vực sâu.
Người Tây Địch không thể ngờ tới đám đạo tặc đang hợp tác bỗng trở mặt vô tình, vươn tay động đao.
Long Tố Ngôn càng không thể ngờ tên trộm mộ trước mặt lại có võ công cao
cường quỷ mị như thế, một thanh loan đao xuất quỷ nhập thần, cho dù bị
hắn dùng kiếm đánh bay, hắn còn chưa kịp hưng phấn thì thanh loan đao đã bay ra lấy mạng của binh lính sau lưng hắn rồi bay ngược về trong tay
chủ nhân.
Bạch Khởi lè lưỡi liếm máu trên thân đao, cười với Long Tố Ngôn, nụ cười vốn đáng yêu vì dính máu tươi mà đầy cảm giác quỷ quái: “Võ công rất lợi
hại, có muốn thêm trận nữa không, hử?”
Long Tố Ngôn vừa hận vừa giận, hận vì Tố Nhi nay không biết sống chết, giận