“Rồi sao nữa?”
Giọng nói dễ nghe lạnh giá kia không phân rõ là vui hay giận, lại khiến Tiểu
Thắng Tử càng lo sợ bất an, hắn ấp úng nói: “Sau đó… Sau đó Quận Chúa… à không… Phu nhân nghỉ ngơi ở chỗ Lạc thiếu gia, bởi mấy ngày nay ngài
thật sự quá bận nên phu nhân không cho chúng ta làm phiền ngài, phu nhân tự mình chăm sóc Lạc thiếu gia cũng vì muốn chia sẻ với ngài.”
Gia vui giận thất thường, dục vọng chiếm hữu lại đặc biệt mạnh, bình thường có kẻ nào không thức thời nhìn phu nhân mấy lần, ánh mắt kinh khủng của gia đã liếc sang, đâm cho người kia toàn thân thủng lỗ chỗ không dám
nhìn nữa mới bỏ qua, không biết hai người đều chiếm vị trí không nhỏ
trong lòng gia là Lạc thiếu gia và phu nhân đụng phải việc này thì gia
sẽ có phản ứng thế nào.
Tiểu Thuận Tử nói xong, thấp đầu, không dám thở mạnh một hơi, cho đến khi Bách Lý Thanh lãnh đạm nói: “Đi Hư Minh Viện.”
Hư Minh Viện chính là nơi Bách Lý Lạc ở.
Tiểu Thắng Tử run lên, lập tức gật đầu, lui ra ngoài dặn dò thuộc hạ đi chuẩn bị.
Khi Bách Lý Thanh tới Hư Minh Viện, vừa lúc trông thấy Hà ma ma bưng một