Trong bóng tối, có một tia sáng chiếu lên thân thể mềm mại trắng như tuyết,
không một mảnh vải che thân, vết đỏ đầy người chứng tỏ thiếu nữ đã trải
qua sự chà đạp thế nào.
Cái hất tay vừa rồi của Tây Lương Tĩnh vừa vặn đụng vào bộ ngực non mềm cực lớn của nàng ta, cảm xúc rõ rệt đó khiến ký ức của hắn càng sáng tỏ.
Tây Lương Tĩnh rất ít chạm vào nữ nhân, trong phòng trước nay chỉ có một
mình Kim Ngọc mà lão thái thái từng tặng cho hắn, để dạy hắn biết chuyện nam nữ, chỉ là một nha hoàn thông phòng không có thân phận mà thôi.
Hôm nay một lần phóng túng hiếm hoi lại… gặp phải chuyện thế này, huống hồ
thân phận của đối phương rất đặc biệt, làm đầu óc hắn trống rỗng trong
thoáng chốc.
Làm sao lại…
Rõ ràng người hắn ôm là đào kép kia, sao lại biến thành Trinh Nguyên Công Chúa?
Bầu không khí hoàn toàn yên lặng, cứng nhắc lưu động giữa hai người, hắn