Bách Lý Tố Nhi không đề phòng bị tát ngã sang một bên, nó ôm mặt cáu giận
nhìn về phía người vừa rồi, hung tợn nói: “Kẻ nào dám đánh bản hoàng
tử!”
Bạch Ngọc trừng mắt với nó, tức giận nói: “Bách Lý Tố Nhi, thân là hoàng tử
nước khác lại không biết cái gì là giáo dưỡng, cái gì là lễ nghi à? Dáng vẻ điên khùng của ngươi chính là giáo dưỡng của Hoàng Tử Tây Địch phải
không?”
Bách Lý Tố Nhi ôm mặt nhìn Bạch Ngọc chằm chằm, loại ánh mắt lạnh lẽo mang
theo tia oán độc kì dị này như một con rắn độc đột nhiên thò ra khỏi mặt nước lặng, sau đó lặng lẽ biến mất.
Bạch Ngọc bị loại ánh mắt đó nhìn chằm chằm mà giật mình, nhưng khi nhìn kỹ