Trinh Nguyên Công Chúa mỉm cười khiêu khích với Bách Lý Thanh: “Thiên Tuế
gia, nghe nói lực cánh tay của ngươi hơn người, không biết có dám đấu
một trận với Trinh Nguyên không?”
Bách Lý Thanh chỉ nhàn nhạt liếc nàng ta một cái rồi cười cười với Tây Lương Mạt: “Làm sao? Ghen rồi à?”
Tây Lương Mạt vươn một ngón tay phe phẩy trước mặt hắn, vẻ mặt khiêm tốn hỏi: “Gia, đây là mấy?”
Bách Lý Thanh không hiểu được hành động của nàng, nhướng mày nói: “Đây là một, làm sao, lẽ nào đây là hai?”
Tây Lương Mạt lắc đầu: “Nếu gia không ngốc thì sao lại hỏi vấn đề vừa rồi, ngài quên thân phận của ngài rồi sao?”
Ghen vì một thái giám chẳng phải nực cười hay sao?
Bách Lý Thanh nghe vậy bật cười một tiếng, nhéo cái eo nhỏ của nàng: “Nha đầu nhà ngươi càng ngày càng to gan.”
Đối với cử chỉ hoàn toàn không nhìn sự tồn tại của nàng, coi nàng như trong suốt này, Trinh Nguyên buồn bực trong lòng, thế nhưng trước giờ nàng
không phải người thích tranh cãi, nên chỉ lẳng lặng đứng trước mặt bọn
họ, chờ bọn họ nói xong.
Nàng nhìn về phía Tây Lương Mạt: “Thiên Tuế Vương Phi, không biết ngài có hứng đi săn không?”
Phát hiện đối phương chuyển mục tiêu tới mình, Tây Lương Mạt nhìn nàng ta
rất hứng thú, thấy Trinh Nguyên thản nhiên nhếch khóe môi với mình nói