Khi Tây Lương Tĩnh vào phòng thì thấy Tây Lương Mạt lẳng lặng ngồi bên cửa
sổ, bên ngoài tuyết chầm chậm rơi, có tia sáng trong trẻo nhưng lạnh giá chiếu vào gương mặt xinh đẹp như lan của nàng, mang đến một cảm giác mê muội khác thường.
Thấy hắn đến, Tây Lương Mạt nhìn về phía hắn thản nhiên nói: “Hôm nay tâm
trạng của Thế Tử gia tốt thế cơ à, đến thăm muội muội sao?”
Tây Lương Tĩnh không nói gì, đi thẳng tới trước mặt nàng, im lặng ngồi
xuống nhìn nàng: “Thì sao? Dù sao ta cũng là ca ca của ngươi, nghe nói
ngươi không khỏe, bị cảm lạnh, không thể tới thăm ngươi sao?”
Ngữ điệu của hắn dịu dàng hiếm có, Tây Lương Mạt cảm thấy kỳ quái nhưng
không phản ứng nhiều, dù sao hiện nay tuy không còn nhiều qua lại với