Vào đông, trời lạnh, tầng mây dày che lấp cả bầu trời trong, tầng tầng lớp lớp, dồn nén làm người ta cảm thấy không thở nổi.
Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, bung dù che tuyết nhanh chân đi về phía phòng mình.
Công Chúa điện hạ đã chết, nay nàng nên nhanh tay thu dọn đồ đạc, thừa dịp hỗn loạn rời đi thì hơn.
Điện hạ dùng hết tất cả lực lượng trong triều, gần như dùng mạng công kích,
nhờ có Cửu Thiên Tuế còn nương tay với điện hạ, đồng thời có Phương Quan làm nội ứng mới có thể thành công, nay sự việc đã bại lộ, tuy nàng đã
giao đồ cho Thiên Tuế Vương Phi theo sự nhắc nhở của công chúa, thế
nhưng Công Chúa điện hạ vốn không phải người trong sạch, nếu cuối cùng
tra được chuyện gì không rõ ràng, Minh Nguyệt nàng làm đồng lõa của Công Chúa điện hạ nhất định sẽ không có kết cục gì tốt.
Tốt nhất là chạy là trên hết.
Về phần Phương Quan…
Nàng cắn môi rồi thầm thở dài một tiếng, tuy nàng thích Phương Quan, thích
hắn chạm vào mình, nhưng nàng không phải đồ ngốc, ở bên cạnh Công Chúa