“Gia, ngài xem hiện giờ có cần…” Mị Nhất xấu hổ thấp giọng nói.
Ánh mắt Bách Lý Thanh sâu hun hút, hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời hiếm khi nào trong đến thế, trong một giây đó Mị Nhất cảm thấy giống như ánh sao hóa thành hàng nghìn hàng vạn mũi nhọn rơi vào mặt mày hắn, sáng
chói như ánh đao.
Hắn nhàn nhạt nói: “Phong thành, vây ngõ!”
Ánh lửa rực sáng biến thành vô số tia sáng trên bầu trời, lại không hề có
không khí vui mừng, ánh sáng đỏ thẫm nhưng lạnh giá vẽ lên một bức tranh tanh máu trên nền trời đêm đen như nhung.
Tết nguyên tiêu năm tân đế thứ hai trở thành tết nguyên tiêu đặc biệt nhất
của bách tính thượng kinh, nó lạnh giá và nặng nề, giống như có thứ gì
đó đang âm thầm xảy ra, có lẽ còn mang theo hơi thở của máu, nhưng không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tất cả người dân chỉ biết đèn lưu ly năm màu và tiếng nhạc vui mừng bỗng
chốc bị tiếng kẻng cấm đi lại ban đêm lạnh giá thay thế, nhóm Cẩm Y Vệ