“A Cửu…!”
Gương mặt này hoàn toàn vượt xa sự tưởng tượng của nàng, Tây Lương Mạt không nhịn được ngẩn ngơ hô một tiếng.
Đôi mắt phượng sắc bén thâm trầm, cánh môi rất mỏng, gương mặt gần như hoàn mỹ, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Thế nhưng… Thế nhưng một giây sau, Tây Lương Mạt lập tức tỉnh táo lại, đây
hoàn toàn không phải gương mặt của Bách Lý Thanh, hay nên nói là, nếu
nói giống, có lẽ Phương Quan càng giống Bách Lý Thanh hơn, gương mặt này thậm chí còn không tinh tế bằng Phương Quan, đường nét của hắn thiên về nam tính, tự nhiên có khí thế nghiêm nghị không thể xâm phạm, đứng đầu
thiên quân vạn mã, cùng với dung mạo tuấn mỹ của hắn, trên mặt hắn đột
nhiên có vẻ ung dung ưu nhã của quý tử hoàng tộc, chỉ có thể nói, đây là một nam tử trời sinh có đế khí.
Vậy mà không biết vì sao, Tây Lương Mạt có một thoáng gặp ảo giác nhìn thấy Bách Lý Thanh, có lẽ do dung mạo có năm phần tương tự này, cũng có lẽ
do ánh mắt thâm trầm sâu thẳm và vẻ hờ hững nắm trong tay sinh linh vạn