Lời nói lạnh giá không mang một chút tình cảm của Tây Lương Mạt tạo thành
tương phản rất lớn với gương mặt xinh đẹp hiền dịu kia, khiến cho Bách
Lý Hách Vân dù đã biết nàng trong ngoài không đồng nhất cũng không nhịn
được phải ghé mắt nhìn trong cơn đau đớn.
Sau đó, nàng uống một ngụm nước, bắt đầu rên rỉ như đang hát: “A… Không… A… Buông ra… A… Ư… Đừng…”
Rên một lúc, uống một ngụm nước rồi tiếp tục rên.
Một lát sau, dưới ánh mắt như nhìn kẻ điên của Bách Lý Hách Vân, nàng sung
sướng trêu đùa: “Chậc, cái này gọi là khẩu kỹ, nếu không phải sợ ngươi
hô lung tung thì lúc này nên để cho ngươi kêu mới hợp.”
Vì thỏa mãn trí tưởng tượng của đám thị vệ bên ngoài, miễn cho bọn họ rảnh rỗi quá chạy vào “thăm quan”, phát hiện chủ tử nhà mình bị nàng đè ngã.
Bách Lý Hách Vân nhìn nàng một cái lạnh như băng, sau đó nhắm mắt lại không để ý đến nàng nữa.
Tây Lương Mạt cũng không quan tâm, chỉ cười khẽ: “Chậm rãi hưởng thụ đi, bệ hạ.”
…
Xa xa, bên ngoài địa lao., đám thị vệ nghe tiếng rên đứt quãng vang ra từ