Trong không gian u ám, có hương thơm lả lướt bốc lên, giống như có thứ gì đó lướt qua tai, ào ào như sóng biển.
Từng ngọn sóng dồn dập đánh tới, đập lên trán, khiến nàng… đau đầu như muốn nứt ra.
Tây Lương Mạt chậm rãi mở mắt, cảm giác mê muội kỳ quái này làm cho nàng
không nhịn được lại nhắm mắt lần nữa, đồng thời cố gắng di chuyển cơ
thể, nhưng điều đó chỉ khiến nàng càng thêm khó chịu.
Tây Lương Mạt thở hổn hển, cảm thấy cơn choáng váng của mình đỡ một chút rồi, nàng mới lại mở mắt lần thứ hai.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là ánh sáng lọt qua khe rèm cửa, nhìn theo luồng sáng đó có thể thấy trời đã sáng rồi.
Ừm…
Nếu nàng đoán không sai, ít nhất đã là sáng ngày hôm sau rồi.
Như vậy, lúc này hẳn là Tây Lương Sương đã gặp mặt Vân Sinh, thậm chí là A Cửu.
A, cô nàng Tây Lương Sương này, ra tay ác quá đi, khi đó nàng đưa ra kế
hoạch này Tây Lương Sương còn làm ra vẻ không dám tin, vờ vịt lo lắng có làm nàng bị thương hay không, hôm nay xem ra con nhóc này rõ ràng đang
mượn việc công báo thù riêng, âm thầm xả giận!
Tây Lương Mạt thì thào oán hận trong lòng, quả nhiên độc nhất lòng dạ đàn bà!
Được rồi, bản thân nàng từng giẫm gãy mấy ngón tay của Tây Lương Sương cũng
không phải hạng người nhân từ gì, có loại em gái khắc nghiệt như Tây