Tây Lương Mạt nhìn một cành mai vàng nhạt trong tay mình, bỗng nhiên như có chút suy nghĩ giao cho Bạch Trân ở bên cạnh rồi mới thúc ngựa đuổi theo Bách Lý Thanh.
Khi Tây Lương Mạt đuổi kịp Bách Lý Thanh, Bách Lý Thanh liếc nhìn qua tay
Tây Lương Mạt, không nhìn thấy trên tay nàng có cái gì mới làm ra vẻ vừa rồi không xảy ra chuyện gì, lạnh nhạt nói: “Lát nữa ngươi cùng ta đi
gặp Trinh Nguyên.”
Tây Lương Mạt nhìn dáng vẻ hắn, cười nói: “Thôi đừng, ta là cái bình dấm
chua lớn đấy, miễn cho mùi dấm chua trong bình của ta bay ra ba ngàn
dặm, ngươi nên đi một mình đi.”
Bách Lý Thanh không một chút biểu cảm liếc nàng một cái, cười khẩy rồi không nói gì.
Đám thân tín ở bên cạnh thì đồng loạt mỉm cười, Tiểu Thắng Tử không nhịn
được trộm cười ra tiếng, phu nhân đang mỉa mai Thiên Tuế gia mà, vậy mà