“Quên đi.” Tây Lương Mạt mỉa mai nhếch khóe môi: “Chúng ta
không cần để ý xem là ai, đến thời điểm đối phương tự nhiên sẽ lộ dấu
vết.”
Nàng nhìn hồ nước xanh ngắt phía xa, lại than một
tiếng: “Có điều, trước mắt quan trọng nhất vẫn là tìm cách ra ngoài rồi
mới suy nghĩ những chuyện khác.”
“Ừ.” Bách Lý Thanh gật đầu, nắm tay nàng cẩn thận đi về phía trước.
Hang rất sâu, dường như chưa từng có người đến, Tây
Lương Mạt chỉ có thể cùng Bách Lý Thanh vận đủ khinh công mà chạy, nhưng càng chạy vào trong mới phát hiện bên trong càng khó đi, đường càng