“ Đăng đăng…”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ở sâu trong hoàng cung, một gã cấm vệ quân vội vàng tiến vào nơi ở của tam thập lục hoàng tử.
“ Đại nhân, biên thùy có báo.”
“ Mang lên đây.”
Phía trên đại điện chính là tam thập lục hoàng tử Lưu Khải thân mặc
trường bào, vẻ mặt nhàn hạ, trên cổ tay hắn cầm một chén trà bằng ngọc
lưu ly. Phía bên trái hắn là Loan Bố, Yến Anh, tâm phúc của Ngũ Lôi
Tông, bên phải là một đám hộ vệ hầu hạ. Từ lúc Lưu Triệt rời khỏi kinh
thành đến nay thời gian cũng không dài, nhưng trên người Lưu Khải đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hắn hiện tại có một loại khí chất vô cùng ổn trọng, trên người tán phát ra long khí tinh thuần. Nếu nhìn kỹ
có thể thấy ánh mặt trời không chiếu thẳng đến trên người nhưng sau lưng hắn lại luôn có một bóng đen cao lớn bất động.
Đó là một chiến xa phát ra khí tức cổ xưa. Nó như đã có được sinh mệnh,