Hôm Nay Hoàng Thượng Ăn Gì?

Chương 1:

Chương 1:
Xin chào mọi người, tôi tên Lâm Tiếu Tiếu, 25 tuổi, người Đông Bắc, nghề nghiệp là biên tập viên tạp chí ẩm thực. Hiện tại tôi hơi hoảng.
Bởi vì tôi xuyên vào truyện rồi.
Trên mạng xã hội Zhihu thì chuyện này không hiếm, sau khi đọc vô số câu trả lời, tôi đã có những phương án và kỹ xảo rất thành thục để đối phó với các loại tổng tài thời hiện đại lẫn cổ đại, cũng tự tin có thể yêu đương gì đó với nhân vật trong truyện, nên ban đầu dù nhìn thấy căn phòng rõ ràng là trong tiểu thuyết ngôn tình cổ đại, tôi cũng không sợ.
Khi nghe cô bé đáng yêu ăn mặc như nha hoàn da trắng gọi tôi là "Nương nương", tôi vẫn điềm tĩnh không hề hoảng loạn. Gần đây tôi vừa đọc vài bộ ngôn tình cổ trang, trong đó có một bộ nữ chính là Hoàng hậu, hình như là truyện ngọt, OK, cứ thế mà hành động theo cốt truyện là được.
Tôi còn nhớ cung nữ của Hoàng hậu tên là Xuân Trà, vì vậy tôi cố gắng ngồi dậy thật đoan trang, vẫy tay với cô bé: "Lại đây, Xuân Trà".
Cô bé lo lắng nhìn tôi: "Nương nương, nô tỳ là Thải Diên mà."
Ồ, Thải Diên. Chờ chút, ai cơ?
Thấy sắc mặt tôi biến đổi liên tục, Thải Diên cẩn thận nói: "Nương nương? Nô tỳ là Thải Diên đây, người không nhớ sao?"
Tôi nhớ.
Ôi thôi, xong rồi.
Lão nương đâu phải nữ chính trong truyện ngọt ngào, lão nương là nữ phụ độc ác trong truyện ngược tâm mà.
Thực ra lúc đầu cũng chẳng cần hoảng, về việc làm tốt vai nữ phụ bị ngược này tôi cũng đã học hỏi được chút ít trên Zhihu. Nhưng vấn đề là... chuyện này, nó là một bộ truyện đứt gánh giữa đường a a a a!
Nhân vật của tôi cứ liên tục tự tìm đường chết, nhưng lại chẳng có kết cục gì cả a a a! Tôi không biết phải đi theo cốt truyện thế nào! Mà nếu đi theo nguyên tác chắc chắn sẽ bị Hoàng đế - chồng tôi, người có mối tình đầu khác là Nguyệt Vị Ương - giết chết a a a a! Tôi không muốn trở thành nữ phụ độc ác không có kết cục a a a!
Cảm giác này biết nói sao nhỉ, kích thích, quá kích thích thật, nhưng hình như tôi không chịu nổi.
Thải Diên lay lay tôi: "Nương nương, để nô tỳ giúp người thay y phục, lát nữa cô nương Nguyệt Vị Ương sẽ tới."
Tôi để Thải Diên dắt đi thay y phục, trong đầu nhanh chóng sắp xếp lại cốt truyện.
Nhân vật của tôi tên Hàn Yên Thủy, nữ chính là Nguyệt Vị Ương, nam chính – Hoàng đế tên Tần Hoài Cửu. Nội dung chính là tôi thích nam chính, nam chính thích nữ chính và không thích tôi, nên tôi luôn gây khó dễ cho nữ chính, ví dụ như không cho nàng địa vị cao quý, hôm nay đánh nàng một trận, ngày mai dẫn nhóm người cô lập nàng, đều là những thủ đoạn quen thuộc. Nữ chính đương nhiên là thuần khiết trong sáng trăm lần không khuất phục, tôi đương nhiên là xấu xa hai mặt, nam chính đương nhiên là yêu ghét rõ ràng coi tôi như rắn rết.
Tôi hiểu, tất cả đều hiểu.
Bộ truyện đứt gánh này tôi không đọc kỹ, có thể nhớ được chút cốt truyện này hoàn toàn nhờ vào kỹ năng đặt tên siêu đẳng của tác giả.
Chúng tôi ba người "Sương khói phủ kín mặt nước lạnh, đêm neo thuyền bên sông Tần Hoài gần quán rượu" chiếm hết một nửa.
Không ngoài dự đoán thì hẳn còn có các nhân vật phụ khác tên là "Gái quán không biết hận mất nước, bên kia sông vẫn hát bài ca đình viện".
Đều là những chi tiết nhỏ, tôi hiểu.
Vừa rồi Thải Diên gọi "cô nương Nguyệt Vị Ương", chứ không phải "Quý nhân Nguyệt thị", vậy bây giờ hẳn là nội dung chương đầu tiên rồi. Nguyệt Vị Ương tới gặp tôi, tôi lập tức tỏ thái độ hung dữ, Nguyệt Vị Ương bị tôi đối xử tệ bạc một trận, chạy đi tìm nam chính khóc lóc. Nam chính mắng tôi, tôi cũng khóc lóc. Nam chính chỉ dỗ dành Nguyệt Vị Ương, tôi ôm hận trong lòng từ đó bắt đầu con đường tạo nghiệp.
Ai...
Tôi thở dài sườn sượt bị Thải Diên dắt đến ngồi ở đại điện, chưa bao lâu nam chính nữ chính đã tới.
Hai người sóng vai đi cùng, một đôi trai tài gái sắc, nhìn rất đẹp mắt.
Nam chính ngồi xuống cạnh tôi, trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Trước khi tôi chống lại nữ chính, dù sao chúng tôi cũng là vợ chồng kết tóc, tình cảm tạm thời vẫn ổn. Nam chính với tư cách Hoàng đế, hiện tại đối với nữ chính cũng chưa đặc biệt động lòng, đều nhờ vào tôi liên tục tự tìm đường chết, bắt nạt nữ chính mới khơi dậy bản năng bảo vệ của nam chính, khiến hai người yêu nhau càng thêm gắn bó.
Như vậy, nhân vật của tôi thực chất là bà mai khoác lớp vỏ nữ phụ độc ác?
Đang nghĩ đến đây hứng thú bừng bừng, nam chính huých tôi: "Yên Nhi, Vị Ương đang chào ngươi kìa."
Tôi giật mình tỉnh lại, nữ chính xinh đẹp đã quỳ xuống hành đại lễ.
Cô bé này đáng yêu quá mà, tôi chưa bao giờ giận dỗi với người đẹp cả. Hơn nữa, nếu đi theo tuyến nhân vật nữ phụ độc ác, tôi không chắc mình có thể sống đến bao nhiêu tuổi đâu.
Thôi thì tự giác làm một nữ phụ mờ nhạt cho an toàn, đỡ phải lo nghĩ.
"Đứng dậy nhanh lên, Thải Diên mau mang ghế cho cô nương Nguyệt Vị Ương." Tôi cười tươi rói, biểu cảm đầy vẻ hiền từ.
Thải Diên mang ghế tới, lúc Nguyệt Vị Ương ngồi xuống, nam chính bên cạnh tôi chắc hẳn thấy tôi không gây khó dễ cho người trong lòng của hắn nên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sống thật khó khăn mà.
Nam chính bắt đầu nói liên hồi, đại khái là hắn cải trang vi hành rồi cứu được một cô gái, cô ấy cô đơn không nơi nương tựa, nhìn xem có thương không? Rồi hắn bảo để cô ấy vào cung, hỏi tôi – Hoàng hậu có ý kiến gì không?
Ý kiến? Tôi có tư cách sao?
Tôi cũng vận dụng kinh nghiệm đối phó sếp tổng tạp chí của mình để bắt đầu nói năng ngọt ngào: "Hahaha Hoàng thượng nói gì vậy, sao tôi có ý kiến được chứ? Cô Nguyệt cứ coi như ở nhà mình, đừng khách sáo, muốn ở đâu cũng được, muốn ăn gì cũng được, cần gì cứ nói với Hoàng thượng là được hahaha."
Không khí hài hòa biết bao.
Thấy tôi không có ý kiến gì, nam chính liền chọn chỗ cho nữ chính ở lại, sắp xếp người chăm sóc, tôi suốt quá trình đều cười tươi, hỏi gì cũng được, hiền từ như một người mẹ già vậy.
Sắp xếp xong xuôi, nam chính cho người dẫn nữ chính đi. Lúc nữ chính cảm ơn tôi, trên mặt còn hơi lộ vẻ mơ hồ.
Nữ chính đi rồi, nam chính nhìn tôi, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
"Yên Nhi, trước đây em… không rộng lượng như thế đâu…"
Anh ơi, câu này của anh khó tiếp lời lắm.
Tôi cười gượng, cố tình vung vẩy cái khăn tay: "Ôi, con người ai cũng sẽ trưởng thành mà."
Nam chính nhíu mày: "Yên Nhi, em không ghen à?"
Ghen? Tôi có tư cách sao?
"Hahaha không…" Tôi nhìn sắc mặt nam chính, thấy hắn hơi sầm lại liền nhanh chóng ngoan ngoãn sửa lời: "Làm gì có chuyện không ghen chứ, hahaha, nhưng đây là vì thiếp tin tưởng Hoàng thượng mà, hahaha."
Nam chính chớp chớp mắt, không nói gì, tự mình bỏ đi.
Tôi khổ quá mà, bây giờ tôi giống như một con cá khô dính nồi với deadline bài viết năm vạn chữ đang đến gần chỉ trong vòng một tiếng nữa.
Mỗi phút mỗi giây đều trôi qua trong kích thích tột độ.
Kích thích kích thích trời cũng tối, đến giờ ăn tối rồi. Bữa ăn của Hoàng hậu cũng khá ngon, món đầu cá hầm rất tuyệt, nhưng vẫn kém hơn chút so với những gì tôi thường ăn. Có lẽ chất lượng nước dưới chế độ phong kiến đã ảnh hưởng đến chất lượng thịt cá.
Ăn tối xong, tôi đi dạo một vòng trong sân, rảnh rỗi ngâm chân rồi đóng cửa đi ngủ.
Trước khi ngủ, tôi thèm lướt Zhihu phát điên, muốn lang thang trên Taobao, muốn xem Bilibili.
Thôi, trong mơ gì cũng có, biết đâu ngủ một giấc tôi sẽ trở về. Tôi tự an ủi mình như vậy và đi ngủ.
Cái gối này không được tốt lắm, hơi cấn cổ.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất