Chương 30:
Washington, nước Mỹ.
Đêm Giáng sinh, cả thành phố phủ một màu tuyết trắng, chìm trong không khí tưng bừng nhộn nhịp, suốt đêm không ngủ. Anh một mình ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nghe nhạc Giáng sinhh, hít mùi vị Nicotine.
Hôm nay, anh đã ngồi ở quán cà
phê này một ngày, uống không biết bao cốc cà phê, không phải vì mùi vị cà phê ở đây đặc biệt, mà chỉ do nhân viên phục vụ ở đây sẽ liên tục rót cho khách. Chỉ cần ly cà phê của khách trống không, nhân viên sẽ tự động đi đến rót đầy.
Vì vậy, anh mới quên cả chuyện rời di.
Một bé gái tóc đen mắt den di qua cửa số đọng đầy tuyết. Dường như thấy hình bóng anh, cô bé ngẩng dầu chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn anh. Gương mặt trắng trẻo, mái tóc tơ mềm, bàn tay nhỏ nhắn tròn trịa của bé gái lập tức chạm vào nơi mềm mại nhất dưới đáy sâu trái tim anh.
Không gian như lùi về hai mươi năm trước, anh đứng bên ngoài cửa phòng học một trường mẫu giáo ở thành phố A. Bên trong lớp học, trẻ em nô đùa ẩm ĩ, cô một mình ngồi yên lặng ở góc lớp. Cô cúi thấp dầu, mái tóc mềm mại che khuất
gương mặt cô.
Anh đi vào trong, rẽ mái tóc cô: "Ngôn Ngôn, em sao vậy? Bạn nào bắt nạt em phải không?"
Cô nhướng mày, đôi mắt to tròn trắng đen rõ ràng ngân ngấn nước.
"Anh, tại sao các bạn đều có mẹ, còn em không có? Hay là mẹ không cần em nữa? Tại sao mẹ lại bỏ rơi em?"
Lúc đó anh mới chín tuổi, lần đầu tiên nếm trải cảm giác đau thắt ruột gan: "Ngôn Ngôn, không phải mẹ không cần em, mà mẹ đi một nơi rất xa. Trước khi đi, mẹ còn nắm chặt tay em, nói không nỡ xa em, nhưng mẹ không thể không đi..."
Cô chớp mắt, nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu: "Mẹ chết rồi đúng không anh? Giống chú Lưu ấy, một khi nhắm mắt không bao giờ có thể mở ra..."
"Đúng vậy."
Cô lại cụp mi mắt, bàn tay nhỏ nắm chặt gấu váy. Anh tưởng cô sẽ khóc, nhưng cô không hề rơi nước mắt. Lúc cô ngẩng mặt, răng cô cắn chặt đôi môi đỏ mọng, giọt lệ như hạt thủy tinh vẫn đọng trong viền mắt đỏ ửng. Cô không để nước mắt chảy xuống: "Liệu anh có rời xa em không?"
Anh cảm thấy hàm răng của cô không phải giày vò đôi môi cô, mà là trái tim anh.
Anh giang hai cánh tay ôm chặt thân thể mềm mại của cô, từ tốn trả lời: "Anh sẽ không rời xa em, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh Ngôn Ngôn..."
Lúc đó, anh không hiểu hai từ "mãi mãi" có ý nghĩa như thế nào, càng chưa từng nghĩ qua, hai từ "mãi mãi" đã trở thành tâm nguyện không thể thay thế trong lòng cô gái nhỏ.
Cô luôn tin tưởng vào lời lứa "mãi
mãi" của anh. Cô luôn chờ đợi lời hứa "mãi mãi" của anh. Vậy mà anh lại dứt khoát từ chối cô, khi cô lấy hết dũng khí bày tỏ tình cảm với anh.
Cô phải đấu tranh tư tưởng rất lâu, mới có dũng khí đứng trước mặt anh trai của cô nói câu đó: "Người em yêu chính là anh!"
Thế nhưng anh không những cự tuyệt, mà còn hết lần này đến lần khác chứng minh cho cô thấy, anh chỉ coi cô là em gái, anh không thể yêu cô. Anh tưởng rằng làm vậy là tốt cho cô. Thái độ lạnh lùng và tê liệt của anh đối với tình yêu đã gây thương tốn cho không biết bao người con gái, anh sợ sẽ làm tổn thương cô...
Cho đến khi cô tin và chấp nhận buông tay, cho đến khi cô thán nhiên nói một câu: "Em không cần anh nữa, anh đi đi..."
Lúc đó, anh mới hoảng hốt nhận ra, không một người anh trai nào mãi mãi ở bên cạnh em gái của mình, chỉ có đàn ông mới có thể vĩnh viễn ở bên người phụ nữ của anh ta. Trong hai mươi năm cuộc đời, không một cô gái nào đủ khả năng làm tan chảy trái tim băng giá của anh, cũng không phải vì anh sinh ra đã lạnh lùng, mà vì trái tim anh đã bị một người con gái chiếm trọn từ lâu.
Kể từ lúc thốt ra lời hứa "mãi mãi" từ đáy lòng của anh đã thích cô, muốn bảo vệ cô, không muốn cô bị tổn thương. Có lẽ đó không phải là tình yêu nam nữ thuần túy, nhưng cũng không hẳn là tình cảm anh em.
Điều bị ai nhất trong cuộc đời, không phải sau khi đánh mất cô mới hối hận, mà lúc anh trân trọng cô hơn cả tính mạng của anh, anh lại không hề phát hiện ra điều đó, vì vậy cô cũng không biết...
Điện thoại di động đổ chuông, là mẹ anh gọi điện giục anh về nhà ăn cơm. Lúc này, anh mới nhớ ra, lễ
Giáng sinh là đêm đoàn tụ quan trọng nhất của người Mỹ, người nhà đã đợi anh lâu rồi.
Rút từ ví tờ một trăm đô la Mỹ nhét vào tay cô nhân viên phục vụ chuẩn bị rót tiếp cà phê cho anh, anh nói không cần thối lại tiền rồi lập tức đi vào trong giá lạnh.
Đạp chân trên lớp tuyết mỏng, anh vô cớ cảm thấy căm ghét đất nước này, căm ghét khí hậu Washington, bởi vì thời tiết giá lạnh sẽ khiến anh nhớ đến bàn tay ấm áp nhất.
Trong đêm tuyết rơi, cô lạnh đến mức toàn thân run rấy, nhưng cô vẫn nắm chặt hai tay anh, đưa lên miệng thối phù phù: "Anh có lạnh không?"
Anh lắc đầu, mở vạt áo, ôm cả người cô vào lòng.
Lúc đó, dù trời giá rét đến mấy, anh đều không cảm thấy lạnh.
Có những tình yêu, lúc yêu thì rầm rầm rộ rộ, gắn bó keo sơn, nhưng đến lúc hạ màn, trong lòng chẳng lưu lại vết tích, cùng lắm trở thành câu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu.
Có những tình yêu, lúc yêu hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở thành nỗi đau không thể xóa nhòa, dù không chạm vào cũng nhói buốt trong lòng.
Anh sẽ không vĩnh viễn ở lại mảnh đất Washington lạnh lẽo này. Rồi sẽ có một ngày anh quay về, quay về tìm lại cảm giác ấm áp trong trái tim anh.