Hồng Hoang Thiếu Niên Liệp Diễm Lục

Chương 25 - Thu phục Bạch Linh Phượng

Chương 25 - Thu phục Bạch Linh Phượng


Sáng ngày thứ hai, Hạo Thiên mở mắt, hắn trông thấy thân thể trần truồng của Phương Ngọc Tuệ đang nằm trên ngực mình, nghĩ đến việc mình chỉ dùng một đêm đã thu phục được tiểu thiếp của chưởng môn Tuyết Sơn Phái, trong lòng không khỏi đắc ý, mà trên đầu Tần Thiên đã xanh mơn mởn, thế mà hắn lại chẳng hề hay biết. Hạo Thiên nhìn Phương Ngọc Tuệ vẫn còn đang ngủ say, hắn không nhịn được mà cẩn thận đánh giá giai nhân còn đang trong giấc mộng này, phát giác nàng xinh đẹp đến nhường nào, dù so với sư phụ của mình cũng chỉ kém nửa phần. Mà từ nay về sau nữ tử này đã thuộc về mình, nghĩ đến đây, Hạo Thiên liền muốn cất tiếng cười to, nhưng nhớ ra đây vẫn là địa bàn của địch nhân nên đành nhịn xuống.
Phương Ngọc Tuệ cảm thấy có người đang nhìn mình, liền từ từ mở mắt ra, chỉ thấy đôi mắt của Hạo Thiên đang không ngừng quét qua thân thể nàng, nàng lập tức cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, hai má tức thì ửng hồng. Mà Hạo Thiên cũng bị dáng vẻ này của nàng khiến cho lửa giận bùng lên, huynh đệ dưới háng đã ngóc đầu dậy, nếu không phải cân nhắc đến việc nàng tối hôm qua đã vất vả như vậy, nhất định sẽ không nhịn được mà ôm nàng làm một trận vận động buổi sáng. Phương Ngọc Tuệ cũng cảm nhận được bộ dạng của Hạo Thiên lúc này, vội vàng càng thêm hoảng sợ, nàng thật sự không chịu nổi nếu bị Hạo Thiên giày vò thêm lần nữa, bèn vội vàng bảo Hạo Thiên xuống giường.
Hạo Thiên xuống giường, mặc quần áo xong dưới sự phục thị của Phương Ngọc Tuệ. Lúc này đã sớm có nha hoàn chuẩn bị xong bữa sáng. Phương Ngọc Tuệ bảo Hạo Thiên trốn đi để nha hoàn đem bữa sáng vào, sau đó cho nha hoàn lui ra, hai người vừa ăn điểm tâm vừa thương lượng sự tình. Phương Ngọc Tuệ nói với Hạo Thiên: "Hôm nay ta đã hẹn một vị tỷ muội tới đây, sau đó ngươi cứ nhìn theo ánh mắt của ta mà hành sự, chỉ cần dựa theo phương pháp của ta, hai người bọn họ nhất định đều bị ngươi chinh phục, yên tâm đi." Hạo Thiên cười hỏi nàng: "Được rồi phu nhân, người có biện pháp nào thì nói cho vi phu biết một chút, cũng để vi phu chuẩn bị trước." Phương Ngọc Tuệ lườm hắn một cái, thần bí nói: "Thiên cơ bất khả lộ!" Hạo Thiên nghe xong, lập tức cụt hứng, đành một mình ăn bữa sáng. Phương Ngọc Tuệ trông thấy bộ dạng của Hạo Thiên, chỉ nhẹ nhàng cười cười, cũng không đi an ủi hắn. Sau khi ăn sáng xong, nàng gọi nha hoàn đến thu dọn chén đĩa, đương nhiên trong lúc đó Hạo Thiên phải trốn đi, sau đó nàng hôn lên má Hạo Thiên một cái rồi rời đi, chỉ dặn hắn cứ tự đi dạo, miễn là tìm một chỗ trốn kỹ trước khi nàng trở về vào buổi tối là được. Hạo Thiên nghe lời nàng, cảm thấy một mình ở trong phòng cũng rảnh rỗi, liền đi ra cửa dạo quanh bốn phía. Với võ công của hắn, chỉ cần không cố ý thì sẽ không dễ bị người của Tuyết Sơn Phái phát hiện. Hắn nhìn ngó khắp nơi, phát giác phong cảnh của Tuyết Sơn Phái cũng không tệ lắm, hơn nữa nữ đệ tử của Tuyết Sơn Phái cũng có không ít, trông cũng rất xinh đẹp.
Bất tri bất giác, đã đến chạng vạng tối, Hạo Thiên vội vàng trở về chỗ ở của Phương Ngọc Tuệ. Hắn phát hiện xung quanh đây không có một bóng người, ngay cả nha hoàn cũng không có, đoán chừng là Phương Ngọc Tuệ đã cho nha hoàn lui đi để tiện cho hắn hành sự. Hắn tiến vào gian phòng, chờ trong chốc lát, đột nhiên từ bên ngoài truyền đến tiếng cười nói của hai nữ nhân, hắn vội vàng tìm một chỗ để trốn. Chỉ chốc lát sau, cửa phòng được mở ra, hai mỹ thiếu phụ đi vào. Phương Ngọc Tuệ vừa cười nói với nàng ta, vừa dùng khóe mắt liếc về phía chỗ Hạo Thiên đang ẩn nấp, biết rõ Hạo Thiên đã giấu kỹ rồi, nàng cũng có thể thực hiện kế hoạch đêm nay.
Hạo Thiên nấp trong bóng tối nhìn hai người đang đi tới, cảm thấy cả hai đều vô cùng xinh đẹp, xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ. Mỹ thiếu phụ đi bên cạnh Phương Ngọc Tuệ có mái tóc mây búi cao, phối hợp với dáng người thon dài uyển chuyển, vòng eo mảnh khảnh, chiếc cổ trắng ngọc xinh đẹp tuyệt trần, da thịt trắng nõn. Cái giơ tay nhấc chân của nàng đều toát lên phong tình, hiển thị rõ vẻ kiều mỵ muôn phần, xinh đẹp rạng ngời. Nàng mặc một bộ áo bào hồng, tay áo vân mây hơi kéo lên, để lộ ra non nửa cánh tay phấn nộn nở nang, trắng muốt đến óng ánh sáng long lanh, rạng rỡ dưới ánh mặt trời. Sợi tơ trên chiếc váy hồng bị bộ ngực căng tròn đẩy lên cao cao. Váy lụa mỏng bao lấy bờ mông, căng cứng, bộ ngực nở nang cùng bờ mông đầy đặn khiến người ta thèm thuồng.
Mà Phương Ngọc Tuệ vì tối hôm qua đã được Hạo Thiên thỏa mãn nên trông càng thêm xinh đẹp động lòng người. Nàng mặc một kiện cung trang màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo lông tơ màu xanh lá, lấp lánh sinh huy. Bên trong, lớp lụa váy mỏng manh, thân thể mềm mại tản ra hương thơm nồng đậm. Gương mặt nàng cực đẹp, mày phượng mắt phượng, con ngươi như sao lạnh, phát ra ánh sáng lấp lánh. Làn da vô cùng mịn màng, đẹp như ngọc, non đến mức phảng phất chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào là có thể vắt ra nước. Dáng người càng là tăng một phần thì quá mập, giảm một phần thì quá gầy, xác thực cũng coi là kiệt tác của Thượng Đế. Điều khiến người ta mê say nhất là phong thái hiên ngang toát ra từ thân thể động lòng người của nàng, diễm tuyệt nhân gian, tựa như Thiên Tiên. Xuyên qua lớp lụa trắng mỏng manh, có thể lờ mờ trông thấy da thịt tuyết trắng non mịn, dáng người lồi lõm cân xứng. Toàn thân nàng tản ra vẻ thành thục quyến rũ, cao nhã xinh đẹp, khiến Hạo Thiên nhìn thấy lại không nhịn được muốn đem nàng áp dưới thân tùy ý trìu mến.
Hai người đi vào, chỉ nghe Phương Ngọc Tuệ nói với mỹ thiếu phụ bên cạnh: "Tốt quá muội muội, hai chúng ta đã lâu không ở cùng một chỗ tỉ tê tâm sự, tối nay cứ ngủ lại bên này của tỷ tỷ đi, hai chúng ta cũng tiện cầm đuốc soi đêm trò chuyện." Mỹ thiếu phụ bên cạnh nghe xong, suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý với ý kiến của Phương Ngọc Tuệ. Phương Ngọc Tuệ nháy mắt với Hạo Thiên đang ẩn thân, ra hiệu bước đầu tiên của kế hoạch đã thành công. Hạo Thiên cũng đáp lại một cái, tỏ ý sau khi sự tình thành công, nhất định sẽ hảo hảo ban thưởng nàng.
Ban đêm, hai người tắm rửa xong liền lên giường nói chuyện, việc này thật khiến Hạo Thiên khổ sở. Hạo Thiên nghe tiếng hai người tắm rửa, trong lòng một mảnh lửa nóng, hận không thể lập tức đi ra cùng hai người đại chiến mấy trận. Hai người cười cười nói nói trò chuyện, chỉ chốc lát đã nô đùa với nhau. Chỉ thấy Phương Ngọc Tuệ đè cả hai người xuống dưới thân, một tay nàng với vào trong quần của mỹ thiếu phụ, vuốt ve cặp mông trơn bóng của nàng, tay kia lấy ra một chiếc khăn lụa uyên ương nghịch nước ở bên cạnh, bịt lên mắt nàng. Mỹ thiếu phụ kia vốn rất nghi hoặc vì sao Phương Ngọc Tuệ muốn che mắt mình, nhưng xem động tác của nàng thì liền hiểu nàng muốn làm gì. Trước kia khi Tần Thiên không có ở đây, ba người các nàng cũng thường chơi trò giả phượng hư hoàng như thế này để giúp nhau thỏa mãn. Có lẽ, hôm nay tỷ tỷ muốn chơi một chút khác biệt đây mà! Mỹ thiếu phụ nghĩ vậy, cũng không để ý nữa, điều này đã tạo ra cơ hội tốt cho Hạo Thiên. Hai người giúp nhau hôn môi vuốt ve, cảnh này có thể khiến cho Hạo Thiên đang trốn ở bên cạnh được mở rộng tầm mắt.
Nhìn mỹ thiếu phụ trên giường, Phương Ngọc Tuệ vội vàng vẫy tay với Hạo Thiên đang trốn ở một bên. Mà Hạo Thiên từ lâu đã bị động tác của hai người hấp dẫn khiến dục vọng tăng vọt, trông thấy Phương Ngọc Tuệ ngoắc hắn, hắn vội vàng đi tới bên giường, nhìn mỹ nhân trên giường. Lúc này tóc mai nàng rối bù, áo lưới nửa mở. Đường cong thân thể động lòng người, hơi có chút đẫy đà, càng lộ ra vẻ thành thục no đủ. Làn da trắng như sương như tuyết hiện ra vẻ bóng loáng nhuận mỡ như mỹ ngọc, bộ ngực no đủ kiên quyết, vòng eo thon như cành liễu lại dịu dàng nắm chặt, bụng dưới bằng phẳng săn chắc mà không có chút thịt thừa, mông bự rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên, hai chân thon dài rắn chắc, khắp nơi mang theo một cỗ hấp dẫn khó nói nên lời. Nhìn qua thân thể cực kỳ hấp dẫn, như ẩn như hiện trên giường, dục hỏa của hắn càng thêm tràn đầy, gấp không thể chờ được mà vuốt ve làn da tuyết trắng của mỹ thiếu phụ. Cảm giác mềm mại trắng nõn kia lập tức truyền đến thần kinh của hắn, bộ ngực cực kỳ xinh đẹp kia khiến cho dục hỏa hừng hực của Hạo Thiên bị triệt để đốt cháy. Hắn dùng đầu lưỡi tại bờ môi mỹ thiếu phụ trêu đùa đầu lưỡi của nàng, một tay xoa nắn bộ ngực. Nàng toàn thân run lên, Hạo Thiên nhẹ nhàng vuốt ve, cách lớp áo cảm nhận cặp vú no đủ của nàng, cái cảm giác trắng nõn mềm mại khắc cốt minh tâm kia khiến cả thể xác và tinh thần đều khoan khoái, thoải mái đến mức cơ hồ muốn rên rỉ ra tiếng.
Hắn vuốt ve thân thể mỹ thiếu phụ một đường đi xuống, lướt qua bụng dưới bằng phẳng săn chắc như đồng bằng. Đôi chân tuyết trắng thon dài lộ ra sức sống vô hạn. Ở gốc đùi, chiếc quần lót tơ lụa màu đen dưới lớp cung trang màu trắng đặc biệt dễ làm người khác chú ý, lớp tơ lụa mỏng manh kia dính sát vào đùi, hình thành sự hấp dẫn trí mạng. Hạo Thiên cúi đầu, hôn lên cặp đùi thon dài nở nang của nàng, tại làn da bóng loáng của nàng gây ra từng vòng xoáy. Mỹ thiếu phụ khẽ rên một tiếng, thân thể hơi giãy giụa, rên rỉ nói: "Tỷ tỷ xấu xa này, chỉ biết bắt nạt muội muội." Men theo chân đi lên, đến vùng bẹn đùi của nàng, hắn hôn lên viền quần lót tơ lụa, một đám cỏ thơm lờ mờ vỗ về chơi đùa miệng mũi Hạo Thiên, khiến hắn cảm thấy một hồi ngứa ngáy. "A! Tỷ tỷ, sao người lại hư hỏng như vậy? Xem một hồi ta không hảo hảo giáo huấn ngươi!" Mỹ thiếu phụ thở gấp rên rỉ, bị "tỷ tỷ" này khiến cho xuân tâm nhộn nhạo. "A! Tỷ tỷ!" Cái khoái cảm sung sướng kia làm cho nàng không tự giác giãy giụa thân thể, không ngờ các nàng vài ngày không tiếp xúc thân mật, tỷ tỷ đã so với trước kia thuần thục hơn gấp trăm lần.
Hạo Thiên bò lên, nhìn cặp vú đầy đặn tròn lẳn của nàng rung rinh trên bộ ngực vô hạn mỹ hảo, kìm lòng không được mà vùi đầu vào khe núi sâu thẳm của nàng. Một cỗ hương thơm như xạ hương truyền đến, tí ti ngọt ngào, dị thường thoải mái. Hắn cởi bỏ áo choàng hồng sắc của nàng, rút đi chiếc tiểu y màu đen, mỹ thiếu phụ xinh đẹp này đã ở dưới thân hắn không một mảnh vải che thân. Bộ ngực sữa mượt mà trắng nõn hiện ra trước mắt, da thịt tuyết trắng hiện ra một tầng sáng bóng của ôn ngọc, cặp vú hình bán cầu đầy đặn hơi nhộn nhạo, quả bồ đào đỏ thẫm dường như đã sưng lên.
Hắn một tay xoa bóp vú tuyết trắng của mỹ thiếu phụ, tay kia ôn nhu vuốt ve bầu vú còn lại, mở to miệng đem nụ hoa kia ngậm vào trong miệng. Nàng "ư" một tiếng, Hạo Thiên dùng đầu lưỡi trong miệng rất nhanh trêu chọc, lại dùng hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn, mút vào. "A!" Mỹ thiếu phụ kịch liệt giãy giụa thân thể, chỉ cảm thấy hư không khó nhịn, không ngờ lại bị "tỷ tỷ" làm cho bốc hỏa, chỉ cảm thấy quả bồ đào đỏ thẫm kia trong miệng tỷ tỷ càng thêm sưng cứng. Phương Ngọc Tuệ ôm eo hổ của Hạo Thiên, hai tay lục lọi khắp người hắn, hơi thở thơm tho từ miệng hôn lên cổ hắn, hai ngọn núi sau lưng hắn không ngừng nghiền ép, hết sức khiêu khích dục hỏa của Hạo Thiên, vì hắn mà cổ vũ trợ uy. Cách làm của Phương Ngọc Tuệ khiến dục hỏa của Hạo Thiên càng thêm tràn đầy, hắn cảm thấy huynh đệ phía dưới đã tức giận không thể kiềm chế, trướng đến khó chịu. Vì vậy hắn kéo hai chân mỹ thiếu phụ ra ngoài giường, để bờ mông đầy đặn nửa treo ở mép giường, tách hai chân tuyết trắng rắn chắc ra, nhẹ nhàng tiến vào thân thể nàng.
Tuy chỉ tiến vào cửa huyệt một chút, nhưng sự ướt át bao bọc chặt chẽ kia khiến Hạo Thiên không khỏi tâm thần kích động. Thân thể mỹ thiếu phụ run lên, sự hư không vô tận đã nhận được một tia lấp đầy, không biết tỷ tỷ từ đâu lấy được thứ gì đó, nóng bỏng như vậy. Giống hệt vật kia của nam nhân, nàng không nhịn được xốc chiếc khăn lụa lên, trừng mắt nhìn, không khỏi khiến nàng kinh hãi gần chết. Trên người mình đâu phải là tỷ tỷ! Rõ ràng là một nam nhân anh tuấn, mà hảo tỷ tỷ của mình cũng đang ở sau lưng nam nhân dùng hai ngọn núi của mình phục thị hắn. Hóa ra từ nãy đến giờ nàng bị người nam nhân này đùa bỡn, nhớ tới hình thái phóng đãng lúc trước của mình không khỏi thương tâm gần chết, tức giận nói: "Các ngươi!" Nói hai chữ này, nàng rốt cuộc không nói nên lời, chỉ là chăm chú cắn môi dưới, trong đôi mắt đẹp óng ánh lệ quang.
Nguyên lai Phương Ngọc Tuệ thấy muội muội mở mắt, biết rõ nếu để nàng đào thoát thì sẽ hỏng việc, bụng dưới mạnh mẽ thúc một cái, trùng trùng điệp điệp đỉnh vào mông nam nhân, trợ giúp bờ mông nam nhân hoàn toàn tiến vào thân thể mỹ thiếu phụ. Mỹ thiếu phụ trong miệng phát ra một tiếng rên rỉ kiều mị, thân thể có chút né tránh, nước mắt lại như trân châu đứt dây rơi xuống. Hạo Thiên cũng biết sự tình khẩn cấp, nhất định phải chinh phục nàng, liền vội cúi người đè lên thân thể mềm mại như bông vải của nàng, dùng lưỡi liếm đi nước mắt trên mặt nàng, lại hôn lên cái miệng anh đào nhỏ nhắn, có chút đong đưa vòng eo. Thật lâu sau, nàng cuối cùng không nhịn được mà hừ một tiếng, cái vẻ kiều diễm không gì sánh được kia làm người ta tâm đãng thần dao động.
Đúng lúc này, Hạo Thiên đột nhiên ngừng đút vào, đem cự long theo trong mật huyệt rút ra. Một cảm giác mất mát lập tức lan khắp toàn thân mỹ phụ. Mỹ phụ vừa có phản ứng, đã bị Hạo Thiên chính diện đè ở trên giường. Hạo Thiên mê đắm nhìn mỹ phụ toàn thân trần trụi, ngọn núi cao ngất, tuyết trắng tròn trịa, không có một tia rủ xuống, dưới bụng bằng phẳng là Đào Nguyên mê người, đám lông đen sẫm vì bị cự long đút vào mà trở nên hỗn loạn trong khu vực tam giác, hai đùi tuyết trắng thập phần bóng loáng, tóm lại toàn thân cao thấp không một chỗ nào không xinh đẹp hấp dẫn.
Nhìn thấy Hạo Thiên ngừng đút vào, trong lòng mỹ phụ có một loại cảm giác mất mát, bởi vì cảm giác cự long ở trong mật huyệt thật sự là quá thoải mái, quá phong phú rồi. Thấy nam tử trước mắt đã buông tha mình, tuy ý thức rất thất lạc, nhưng phản ứng vẫn là giãy giụa. Bất quá Hạo Thiên đâu có ngốc như vậy, hai tay rất nhanh tách hai chân mỹ phụ ra, cự long nhắm ngay mật huyệt, lại một lần nữa tiến vào trong mật huyệt của nàng. Cự long vừa tiến vào, mỹ phụ thỏa mãn sung sướng phát ra một tiếng rên rỉ "A". Khi thanh âm phát ra, nàng biết mình đã thất thố, mà cơn ngứa trong mật huyệt vì cự long chỉ dừng lại bên trong mà không vận động nên bắt đầu trở nên mãnh liệt.
Loại cảm giác ngứa ngáy này càng ngày càng mãnh liệt, khiến mỹ phụ không kìm được mà giãy giụa eo thon, muốn thông qua động tác như vậy để tạo ra ma sát với cự long trong mật huyệt, để giải quyết cơn ngứa. Theo động tác của mỹ phụ, Hạo Thiên đã nhìn ra, nàng đã dần dần bị lạc lối, tin rằng rất nhanh sẽ thần phục dưới chân mình. Vì vậy Hạo Thiên cố ý thúc cự long mấy lần, sau đó lại ngừng lại. Vừa mới cảm thấy trong mật huyệt không ngứa nữa, bây giờ lại còn ngứa hơn lúc trước. Mỹ phụ đáng thương nhìn nam nhân trẻ tuổi đang đút vào mình trước mắt, trong ánh mắt là sự bất lực.
Phương Ngọc Tuệ cũng biết mỹ phụ rất nhanh sẽ chìm đắm trong bể dục, vì vậy hai tay giữ chặt ngọc thủ của nàng, nói: "Muội muội, hảo hảo hưởng thụ đi." Nói xong, cúi đầu bắt đầu vuốt ve núm vú đầy đặn đứng thẳng trước ngực mỹ phụ. Phương Ngọc Tuệ một tay vuốt ve xoa bóp cặp vú trắng non mềm vô cùng của mỹ phụ, sau đó cúi người hôn lên cặp Ngọc Nữ Phong đẫy đà kiều diễm kia, nụ hồng trên đỉnh vú dưới sự mút vào của Phương Ngọc Tuệ càng thêm gắng gượng.
Núm vú là một trong những khu vực mẫn cảm nhất của nàng, hiện tại bị Phương Ngọc Tuệ mút vào còn vuốt ve, một loại cảm giác tê dại lập tức lan khắp toàn thân. Mà cự long trong mật huyệt vẫn như cũ bất động, nhưng cơn ngứa theo núm vú bị mút vào mà càng thêm mãnh liệt. Mỹ phụ đỏ bừng mặt xinh, ánh mắt mê ly nhìn Hạo Thiên, không biết là muốn Hạo Thiên buông nàng ra, hay là để Hạo Thiên đút vào nàng.
Chứng kiến biểu lộ của mỹ phụ, Hạo Thiên biết cách thành công một bước kia càng ngày càng gần, vì vậy lại cố ý đút vào vài cái côn thịt. Mật huyệt của nàng vì bị cự long đút vào, khoái cảm lập tức làm cho nàng buột miệng phát ra vài tiếng rên rỉ. Khi thanh âm vừa ra tới, mỹ phụ biết mình thất thố, vội vàng dùng hàm răng cắn môi dưới, để mình không phát ra tiếng kêu xấu hổ kia. Hạo Thiên buồn cười nhìn động tác của nàng, sau đó lại thúc cự long thêm vài cái. Tuy nàng đã dùng hàm răng cắn môi, để mình không phát ra tiếng rên rỉ xấu hổ kia, nhưng vì khoái cảm do cự long đút vào mật huyệt mang đến thật sự quá mạnh mẽ, lần này tiếng rên rỉ lại phát ra từ trong mũi. Hiện tại mỹ phụ đã ý thức được, mình sắp mất phương hướng dưới cự long của nam tử trẻ tuổi trước mắt, bởi vì cơn ngứa trong cơ thể càng ngày càng mãnh liệt, ngọn lửa dục vọng vô danh như muốn đốt cháy mình, nếu cự long không đút vào mình, mình nhất định sẽ điên mất. Hơn nữa khoái cảm truyền đến từ trước ngực, từng đợt từng đợt, giống như nước biển đang trùng kích bãi cát, khác biệt là lớp khoái cảm này so với lớp trước càng thêm mãnh liệt.
Trong ánh mắt mê ly của mỹ phụ bắt đầu tràn đầy dục hỏa, hai mắt bất lực nhìn Hạo Thiên, như là đang nói cho Hạo Thiên, cần hắn cự long, chỉ là trở ngại tình cảm cùng thân phận, không tiện mở miệng cầu xin. Hạo Thiên biết đã đến thời khắc mấu chốt, vì vậy cười dâm nói: "Tốt phu nhân, cần gì cứ nói với ta, ta nhất định sẽ thỏa mãn ngươi." Nghe được lời Hạo Thiên, mỹ phụ đương nhiên biết là có ý gì, nàng không thể tưởng được nam tử trước mắt lại nói ra những lời xấu hổ như vậy, vội vàng trừng mắt liếc Hạo Thiên, đem mặt dời qua một bên, cố ý không nhìn hắn. Thấy nàng trong lúc lơ đãng lộ ra biểu lộ của tiểu nữ nhân, Hạo Thiên quả thực là vui vẻ cực kỳ, cự long cố ý lại đỉnh mấy lần, trong miệng mỹ phụ lại phát ra vài tiếng rên rỉ, sau đó cảm nhận được cự long bất động, nàng quay đầu chính diện nhìn Hạo Thiên, trong miệng gắt giọng: "Ngươi... Ngươi cái này Ma Quỷ..." "Tốt phu nhân, ta sao lại thành Ma Quỷ nữa à?" Hạo Thiên ra vẻ vô tội nói, con mắt nhìn xem vẻ mị thái của nàng. Mỹ phụ biết Hạo Thiên đang nhìn nàng, ngượng ngùng càng làm đầu chuyển qua một bên. Hạo Thiên lại đỉnh vài cái cự long, trong miệng mỹ phụ lại phát ra vài tiếng rên rỉ. "A... Ngươi..." Nàng thật sự là không thể nhịn được nữa, bởi vì cảm giác ngứa ngáy trong cơ thể càng ngày càng mãnh liệt, dục vọng càng ngày càng tràn đầy, trong nội tâm nàng tự an ủi mình, đêm nay coi như là một ác mộng đi. "Ta cái gì à? Phu nhân ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì à?" Hạo Thiên như cũ truy vấn, bởi vì hắn muốn triệt để chinh phục vị phu nhân cao quý xinh đẹp trước mắt. "Ta... Ta muốn... Ta muốn ngươi..." Mỹ phụ biết mình không nói ra, nam tử trước mắt sẽ không hành động, nhưng là mặt mũi biết để vào đâu, đây chính là sự giãy giụa giữa lý tính và cảm tính.
Nghe được mỹ phụ nói như vậy, Hạo Thiên biết mình đã gần như chinh phục được nàng, vì vậy bắt đầu chậm rãi rút ra đút vào cự long đang ngâm mình trong mật huyệt. Lúc này, Phương Ngọc Tuệ cũng buông tha công kích núm vú của mỹ phụ, mỉm cười nhìn một cái, rồi ngồi ở bên cạnh xem Hạo Thiên đút vào nàng.
Hạo Thiên ôm chặt ngọc thể run rẩy của mỹ phụ, tại trong lỗ thịt chật khít rút ra đút vào. Theo số lần cự long ra vào gia tăng, tiếng rên rỉ duyên dáng của nàng bắt đầu có tiết tấu mà dần dần nâng cao. Lỗ thịt vừa ướt nóng lại căng đầy cùng cự long kịch liệt kéo đẩy và ma sát, mang cho hai người đang giao hoan khoái cảm vô tận.
Hạo Thiên cấp tốc dùng cự long va chạm lỗ thịt sớm đã nước tràn thành lụt của mỹ phụ, tiếng giao hợp "phốc tư, phốc tư" không dứt bên tai, tiếng thở gấp cùng rên rỉ của nàng cũng gần như khàn cả giọng. "Tốt... Giỏi quá... Ưm... Ưm... Sướng chết... Tiểu huyệt thật thoải mái... Ngươi làm ta rất thư thái... Ta muốn... A... Nha... Nha... Ưm... Ta muốn thoải mái chết rồi... Lại đi vào... Ta... Ta muốn chết rồi... Ưm... Muốn... Muốn bay... Ưm... Hừ... Nha..." Hạo Thiên rút ra đút vào càng nhanh, phản ứng của mỹ phụ cũng càng phát ra phóng đãng. Hắn nhìn mỹ phụ dưới sự đút vào của mình trở nên dâm đãng như thế, cũng xuất ra tuyệt chiêu đặc biệt toàn lực ứng chiến, không ngừng biến hóa tiết tấu rút ra đút vào, đút vào càng ngày càng lợi hại. Mị nhãn của mỹ phụ như mở như khép, hai cái tay ngọc thon thon cũng bắt đầu vô ý thức nắm chặt lấy Hạo Thiên, trong miệng rên rỉ: "A... Ta... Mỹ... Sướng chết... Chọc vào tốt... Thật thoải mái... Ô... Hừ... Ai ôi!!!... Nhanh... Nhanh... Ta... Người ta muốn không được... A... Ta muốn bay... Đã bay a... A..." Ngồi ở bên cạnh quan sát, Phương Ngọc Tuệ nhìn không chớp mắt vào hai người đang giao hoan. Tiếng rên rỉ dâm đãng trong miệng mỹ phụ làm cho nàng không kìm được mà dùng ngọc thủ vuốt ve núm vú tròn trịa và mật huyệt ướt át của mình. Nàng chứng kiến biểu lộ dâm đãng của mỹ phụ, nghĩ thầm muội muội trên giường cùng bình thường tuyệt không giống nhau, thật sự là một dâm phụ mười phần, xem ra tiểu phu quân hoàn toàn đã làm nàng thập phần sung sướng, quên hết thảy, một lòng đắm chìm trong bể dục. Tuy Phương Ngọc Tuệ lúc này cũng dục hỏa đốt người, nhưng nàng cũng không gia nhập vào trận chiến trên giường của hai người.
Lúc này Hạo Thiên đang đè trên thân thể gợi cảm của mỹ phụ, ra sức đút vào cự long. Đúng lúc này, Hạo Thiên trông thấy cái miệng nhỏ nhắn khêu gợi của nàng, liền hơi dời động thân thể, đem miệng mình áp sát vào cái miệng anh đào của nàng.
Khí tức nam tử mãnh liệt khiến mỹ phụ đang nhắm chặt hai mắt phải mở ra, trông thấy là Hạo Thiên, nàng vội vàng nhắm chặt bờ môi. Bất quá động tác của Hạo Thiên nhanh hơn một chút, bởi vì khi mỹ phụ thở dốc rên rỉ, chiếc lưỡi thơm diễm ngọt ngào đã vươn ra, mà bây giờ đã nằm dưới sự khống chế của miệng rộng Hạo Thiên. Mỹ phụ quẫy người một cái, nhưng cũng là tốn công vô ích, đành phải nhắm đôi mắt đẹp, mày nhíu chặt, không tự giác phát ra âm thanh "ưm" từ sâu trong cổ họng. Tiếp đó, chiếc lưỡi thơm tho của nàng bị Hạo Thiên gặm cắn, cuồng nhiệt mút vào. Động tác thành thạo mà gần như cuồng dã của Hạo Thiên lập tức khiến cho vùng gợi cảm trong miệng nàng bị kích phát, khoang miệng cũng đã bùng lên ngọn lửa tình dục, giống như toàn bộ vùng gợi cảm trên người đều tập trung vào đầu lưỡi. Hơn nữa hạ thân của Hạo Thiên cũng càng thêm điên cuồng đút vào mật huyệt, hai tay mỹ phụ không tự giác ôm chặt lấy phần lưng của hắn, chiếc lưỡi thơm tho tùy ý hắn mút vào.
Thật lâu sau, Hạo Thiên mới rời khỏi miệng nhỏ của nàng, tiếp tục đút vào mật huyệt. Hắn vừa đút vào, vừa thưởng thức cái dáng vẻ dâm đãng này của mỹ phụ, lại hung ác vừa vội vừa nhanh mà thúc mông, vung cây đại nhục bổng của mình, nhiều lần đều chọc vào đến tận cùng, mỗi lần cũng đều đội lên hoa tâm của nàng, một bên còn nắm bắt vú lớn của nàng.
Mỹ phụ thoải mái đến nước mắt đều chảy ra, thân thể mềm mại run rẩy, bờ mông màu mỡ cố gắng thúc lên, nghênh đón đại nhục bổng chọc vào, lớn tiếng rên rỉ nói: "Huyệt dâm nhỏ... Bị... Bị ngươi... chọc vào... Sướng chết... A... Lại... Đội lên... huyệt tâm rồi... Huyệt dâm nhỏ... Huyệt dâm nhỏ... cũng bị... ngươi thao phá... A..." Mái tóc đen nhánh dài nhỏ của nàng đều tán loạn, lúm đồng tiền đỏ bừng, miệng nhỏ thỉnh thoảng kêu lên những âm thanh dâm đãng, mị nhãn phun ra dục hỏa hừng hực. Hai cái đùi mở rộng ép chặt lấy eo Hạo Thiên, bờ mông béo mập không ngừng phập phồng lắc lư, một đôi ngọc thủ ôm chặt cổ Hạo Thiên, vú lớn thỉnh thoảng bị Hạo Thiên vuốt, xoa, nắm, ấn, có khi còn bị Hạo Thiên mút, cắn, liếm, trong chốc lát hô thống, trong chốc lát lại kêu ngứa, đầu cũng theo cú chọc của Hạo Thiên mà lắc tới lắc lui, rên rỉ: "Ta chịu không được rồi... Ngươi chơi chết... ta đi a... Ngươi cái này Ma Quỷ a... Làm tốt lắm mỹ... Không được... của ta... thân ca ca... Ai hừm..." Nghe được tiếng kêu dâm đãng của mỹ phụ, Hạo Thiên càng thêm ra sức đút vào, bởi vì hắn muốn triệt để chinh phục mỹ nhân này, làm cho nàng như Phương Ngọc Tuệ, cam tâm tình nguyện làm nữ nhân của mình. "A... Nha... A... Ai ôi!!!... Tốt... Thật thoải mái... Tốt... Hảo thống khoái... A... A... Ngươi... muốn... làm... làm chết ta rồi... Ai ôi!!!... Ta... Ta chịu không được... Ờ... Ờ... Ờ... Đẹp quá... A... Tốt... Thật lớn cự long... Dùng sức... Nhanh lên... Tại... Tại dùng sức... A... Không được... A... A... A... Ta muốn tiết... A... Đến rồi... A... Đẹp quá... A... Tiết... A... A... Tốt phong phú... A... A... Ta tốt... Rất thích... Rất lâu không có thoải mái như vậy qua... A..." Mỹ phụ nhíu chặt hai hàng lông mày, khi thì cắn môi nhẫn nại, khi thì há miệng yêu kiều, khiến người ta phân không rõ là thoải mái hay vẫn là thống khổ, đôi mắt ngấn nước thê lương tan rã càng thêm động lòng người.
Hạo Thiên đã không còn thỏa mãn với tư thế như vậy nữa, vì vậy dứt khoát ôm nàng lên, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của mỹ phụ. Nàng vong tình cùng Hạo Thiên hôn nồng nhiệt, nàng đã bị Hạo Thiên triệt để chinh phục, đâu còn có thể cự tuyệt cùng hắn hôn môi nữa, hiện tại mỹ phụ giống như một dâm phụ, chủ động làm dáng như vậy.
Hạo Thiên tay trái nắm chặt ngọn núi tròn trịa của nàng, tay phải tìm đến bờ mông tròn lẳn, ngón tay nhẹ nhàng chạm đến lỗ nhị phấn nộn. Hậu đình mẫn cảm bị vuốt ve, truyền đến cảm giác kỳ diệu khi cơ vòng nóng bỏng bị ngón tay lạnh buốt gạt mở. Sa đọa trong vực sâu khoái cảm, nàng thiếu chút nữa nóng chảy trên người Hạo Thiên, mật huyệt không biết đã chảy ra bao nhiêu dâm thủy đang siết chặt lấy cự long co rút. "Ngươi... Không muốn..." Mỹ phụ muốn chống cự ngón tay Hạo Thiên đang tấn công lỗ nhị của nàng, thân thể mềm mại đẫy đà uyển chuyển dán vào Hạo Thiên loạn động, rên rỉ kiều mị vừa thống khổ lại vui thích, núm vú no đủ theo hơi thở dồn dập mà phập phồng mê người.
Hạo Thiên ôm thân thể hương trượt mềm mại mê người của nàng, dùng đầu lưỡi mút liếm mồ hôi chảy đầy trên bộ ngực. Cúi đầu ngậm nhẹ núm vú đỏ tươi của nàng, núm vú màu hồng phấn của mỹ phụ cứng như anh đào, Hạo Thiên nhẹ nhàng hút mút một cái, nàng liền rên rỉ một tiếng, hai tay ôm lấy đầu Hạo Thiên, mặt hắn ép chặt vào cặp vú trơn bóng của mỹ phụ, liếm khắp mỗi tấc da thịt hương trượt.
Hạo Thiên lại bắt đầu mãnh liệt đút vào, mỹ phụ đắm chìm trong tiên cảnh, không khỏi uyển chuyển kiều mị rên rỉ, phát ra tiếng rên vừa thống khổ vừa đau đớn: "A... Ngứa ngứa nha... Sảng khoái nha... Chọc vào sâu một điểm... A... Nha... Ai nha... Úc... Nha..." Cự long của Hạo Thiên cắm sâu, đỉnh lấy nhụy hoa của mỹ phụ, hung hăng cọ xát, dâm thủy chảy ra. Hắn dùng lực chọc vào, mỹ phụ dốc sức liều mạng phối hợp, tiến nhập cảnh giới khoái hoạt. Chứng kiến thần sắc mê ly cùng thân thể vặn vẹo của mỹ phụ, thế công của Hạo Thiên mạnh hơn, mà nàng cũng nếm được vị ngọt của côn thịt xâm nhập âm đạo, đùi chăm chú kẹp lấy Hạo Thiên, làm cho cự long càng sâu đâm vào.
Mỹ phụ cảm thấy từ hòn le truyền đến từng đợt cảm giác bạo liệt, nàng cảm giác mình sắp mất đi tất cả, âm đạo co rút một hồi, đại lượng dâm dịch từ bên trong chảy ra. Hạo Thiên đại ra đại nhập trừu sáp, tay niết lấy núm vú kiêu ngạo của nàng, hưởng thụ tư vị sáng loáng. Mỹ phụ dưới dương vật ngạo nhân của Hạo Thiên rất nhanh đã trèo lên cao trào, trong miệng không ngừng la hét: "Nha... Ngươi giỏi quá... A... Ta... Tiểu huyệt nhanh chịu không được rồi... Nhanh bị ngươi làm phát nổ... Ngươi tha cho ta đi..." Tiếng rên rỉ như tiên nhạc tiếp tục truyền vào tai Hạo Thiên, chui vào tận đáy lòng hắn, nhấc lên thú tính càng cuồng, càng dã, càng nguyên thủy.
Hạo Thiên vịn bờ mông tròn vểnh của mỹ phụ mà rút ra đút vào, cự long hoàn toàn rút ra rồi lại cắm vào, bị đâm cho mật huyệt của nàng ở chỗ sâu không ngừng co rút, cao trào liên tục không ngừng, bắp chân loạn đá, mông bự mãnh liệt thúc lên, thân thể mềm mại co giật run rẩy: "Chọc chết rồi... Ngươi đâm chết ta rồi... Ta chịu không được á... A... Không được... Chết rồi..." Bất quá lời cầu xin tha thứ của mỹ phụ cũng không khiến Hạo Thiên ngừng đút vào, ngược lại càng chọc càng hăng, càng chọc càng nhanh. Tiếng rên rỉ của nàng cũng càng ngày càng phóng đãng. Lúc này, Hạo Thiên cảm giác mật huyệt của mỹ phụ co rút một hồi, tiếp đó một cỗ dâm thủy từ bên trong tuôn ra, nàng lại một lần nữa cao trào. Mỹ phụ hét to một tiếng, có chút muốn ngất đi, Hạo Thiên biết mỹ phụ đã đạt tới cực hạn, vội vàng truyền một tia chân khí từ tay qua cho nàng, nàng mới khá hơn một chút.
Mỹ phụ không thể ngờ Hạo Thiên lại ôn nhu như thế. Nhiệt khí truyền tới từ tay hắn, mỹ phụ đương nhiên biết đó là chân khí của Hạo Thiên. Mỹ phụ cũng không có luyện võ công gì, cho nên căn bản không cách nào chịu đựng thời gian dài hoan hảo với Hạo Thiên, mà sau khi nàng đạt tới cao trào, Hạo Thiên lại cẩn thận truyền chân khí cho nàng, điều này làm cho nàng thập phần cảm động. Cũng chính là sự quan tâm rất nhỏ này của Hạo Thiên, đã triệt để khiến mỹ phụ thần phục.
Sau khi mỹ phụ tiếp nhận nội khí, trên mặt lại bắt đầu hồng nhuận, hai mắt động tình nhìn Hạo Thiên, trong miệng lẩm bẩm nói: "Vì sao ngươi lại ôn nhu như vậy?" Hạo Thiên vẻ mặt ôn nhu nhìn mỹ phụ nói: "Bởi vì ngươi là hảo phu nhân của ta, Hạo Thiên. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là thê tử của ta." "Hạo Thiên, Hạo Thiên." Mỹ phụ thì thào trong miệng cái tên Hạo Thiên, nguyên lai nam tử này gọi là Hạo Thiên. Khi nàng niệm tên hắn, trong lòng cảm thấy một tia ngọt ngào. Nàng ngẩng đầu nhìn, vừa vặn trông thấy Hạo Thiên vẻ mặt ôn nhu nhìn mình, trong hai mắt tràn đầy thâm tình, khiến mỹ phụ ngượng ngùng cúi đầu. Hạo Thiên thấy nàng thẹn thùng, hào khí cười lớn một tiếng: "Tốt phu nhân, đừng thẹn thùng nữa, ngươi phải nhớ kỹ, về sau ngươi chính là nữ nhân của Hạo Thiên ta là được rồi." Mỹ phụ lại bị Hạo Thiên ôm thật chặt vào trong ngực, ngượng ngùng muốn tránh thoát khỏi vòng tay của Hạo Thiên, nhưng không biết làm sao, cơn kích tình lúc trước đã dùng hết toàn bộ khí lực của nàng, đành phải tùy ý để thân thể mềm mại bị Hạo Thiên ôm ấp. Phương Ngọc Tuệ bên cạnh nhìn thấy bộ dáng của muội muội, biết rõ nàng đã bị tiểu phu quân trước mắt chinh phục, hiểu ý cười nói: "Muội muội, bây giờ biết hạnh phúc rồi chứ?" Lời của Phương Ngọc Tuệ càng làm cho nàng thẹn thùng không thôi, nhưng lúc này đang bị Hạo Thiên ôm vào trong ngực, không nhìn thấy được diện mạo của nàng, chỉ nghe thấy nàng gắt gỏng trong miệng: "Ngươi còn nói nữa sao, bị các ngươi khi dễ như vậy, làm hại người ta thành dâm phụ rồi." "Ha ha." Phương Ngọc Tuệ nhõng nhẽo cười một tiếng, "Dâm phụ thì dâm phụ, về sau chúng ta đều là dâm phụ của một mình tiểu phu quân." Nói xong, dùng thân thể lửa nóng của mình ma sát sau lưng Hạo Thiên. Nguyên lai lúc trước Phương Ngọc Tuệ ở bên cạnh xem kịch, ngọn lửa trong cơ thể sớm đã bị đốt lên, hiện tại nhìn thấy Hạo Thiên cùng mỹ phụ đã ngừng chiến tranh, nàng đương nhiên hy vọng Hạo Thiên có thể yêu thương nàng.
Hạo Thiên cũng phát hiện phản ứng của Phương Ngọc Tuệ, ôm mỹ phụ ôn nhu nói: "Tốt phu nhân, ngươi nghỉ ngơi một chút trước đi, ta còn muốn yêu thương nàng một chút đây này." Nói xong, trở tay ôm lấy Phương Ngọc Tuệ, làm cho nàng nằm ngửa trên giường.
Mỹ phụ nghĩ Hạo Thiên rõ ràng còn có sức lực tái chiến, vẻ mặt tò mò nhìn hai người trên giường, nàng không thể ngờ tinh lực của Hạo Thiên tốt như vậy, nếu là Tần Thiên thì sớm đã không được rồi. Bây giờ trong nội tâm nàng, vô hình trung lại đối với Hạo Thiên nhiều hơn mấy phần hảo cảm. "Nguyên lai phu nhân sớm đã không chịu nổi rồi à, ta đến đây." Hạo Thiên mê đắm cười cười, cầm cự long cứng rắn vô cùng, nhắm ngay mật huyệt của Phương Ngọc Tuệ, tận gốc mà vào. "A... Thật lớn... Quá cứng a..." Phương Ngọc Tuệ kiều diễm thở hổn hển, ưm rên rỉ.
Mật huyệt của nàng vì lúc trước xem cuộc chiến đã sớm ướt át vô cùng, cho nên Hạo Thiên vừa cắm vào liền bắt đầu cuồng mãnh nhún nhảy trên thân thể trần trụi, mềm mại không xương của Phương Ngọc Tuệ. Cự long tại trong u cốc chật khít thô bạo ra ra vào vào, trong sóng to nhục dục, Phương Ngọc Tuệ chỉ cảm thấy cây côn thịt càng ngày càng vừa thô vừa to đáng sợ của Hạo Thiên càng ngày càng cuồng dã lao vào sâu trong u cốc của mình, khoái cảm truyền khắp toàn thân, trong miệng phóng đãng cao kêu: "Phu quân... Ta đã bay... Đã bay a... A... Thật ác độc tâm... Ngươi chọc vào... Nha... Ta muốn... ném đi... Ôi... Sướng chết... A... Tiết... Tiết... Tiết cho... A... A... tiểu thân thân của ta a..." Phương Ngọc Tuệ không tự chủ được mà rên rỉ cuồng thở gấp, tiếng rên kiều mị uyển chuyển. Hạo Thiên không chút kiêng dè mà thảo phạt thân thể tuyết trắng không mảnh vải che thân, mềm mại không xương dưới thân. Cự long vừa thô vừa to lại hung ác lại sâu thẳm cắm vào trong cơ thể nàng, cự bổng cuồng bạo phá khai cửa mật huyệt nhỏ nhắn của nàng, ở trong mật huyệt chật khít kia mạnh mẽ đâm tới, cự long rút ra đỉnh vào, đem một cỗ dâm tương dâm thủy đặc dính màu trắng bài trừ ra khỏi tiểu thịt huyệt của nàng, cự bổng không ngừng xâm nhập thăm dò nơi sâu nhất trong cơ thể Phương Ngọc Tuệ. "Sảng khoái a... Làm ta... Quá sung sướng... A... A... Dùng sức chọc vào... A... Đúng... A... A... Ờ... Ta... chịu không... nổi rồi... Thư... thoải mái... thấu rồi... Nha... Ta... sắp... ném đi a... Thật thoải mái... Sảng khoái a... Không được... người ta lại muốn bay a..." Phương Ngọc Tuệ cong người dưới thân Hạo Thiên, mật huyệt siết chặt lấy côn thịt, trong miệng "A... A..." dâm đãng gọi xuân. Hạo Thiên dùng sức trầm xuống, cự long đội lên nơi sâu nhất tử cung của nàng, tay xoa nắn cặp vú cao thẳng của nàng, cũng dùng ngón tay gạt ra núm vú lõm vào. Phương Ngọc Tuệ dưới sự công kích điên cuồng của Hạo Thiên mà cao trào thay nhau nổi lên, cự long của Hạo Thiên cảm thấy mật huyệt của Phương Ngọc Tuệ ở chỗ sâu đang rất nhanh co rút, một cỗ âm tinh phun ra trên quy đầu.
Không thể ngờ Phương Ngọc Tuệ nhanh như vậy đã tới một lần cao trào, vì vậy Hạo Thiên càng thêm hăng hái, dùng cự long nhắm ngay mật huyệt, vốn là chậm chạp đút vào vài cái, sau đó lại bắt đầu thay đổi rất nhanh.
Thân thể xuân tình nhộn nhạo của Phương Ngọc Tuệ theo tiết tấu đút vào của Hạo Thiên mà phập phồng, bờ mông tròn lẳn linh xảo vặn vẹo liên tiếp thúc lên, trong miệng kích tình rên rỉ: "Hảo thống khoái... Nhé... Ta vừa muốn ném cho ngươi rồi... Ờ... Thật thoải mái..." Dâm thủy nóng bỏng trong mật huyệt của Phương Ngọc Tuệ bay thẳng ra, long đầu của Hạo Thiên bị xuân thủy của nàng làm cho nóng bỏng thoải mái cực độ. Thân thể mềm mại của nàng siết chặt lấy Hạo Thiên, hai tay ôm ấp hắn, lúc đút vào xuất nhập tiếng nước "bốp bốp" không dứt bên tai, bờ mông tròn của nàng uốn éo dao động, phát ra tiếng rên rỉ nỉ non mất hồn: "Trời ạ... Sướng chết ta rồi... A... Hừ... Bị ngươi chọc chết rồi... Ta không được... Ôi... Vừa muốn ném đi... Dương vật của ngươi thật nóng a... A... Chính là như vậy... Dùng sức làm... A... Cự long của ngươi... làm ta thật khoái hoạt... A..." Phương Ngọc Tuệ ngửa mặt nằm, đùi ngọc trắng nõn thon dài một nửa rủ xuống dưới giường. Bàn tay sắc lang của Hạo Thiên vuốt ve trên thân mình khêu gợi của nàng, từ cặp vú no đủ trước ngực cho đến đám lông đen sì và bờ môi lớn đầy đặn, bờ môi nhỏ kiều nộn, hòn le mềm nhẵn, bờ mông mượt mà ở hạ thể. Phương Ngọc Tuệ giãy giụa thân thể mềm mại tuyết trắng, co duỗi đôi chân thon dài, đung đưa bờ mông. Hạo Thiên đè nặng thân thể gợi cảm của nàng, mãnh lực thúc động cự long, Phương Ngọc Tuệ dưới thân Hạo Thiên dâm đãng cất tiếng rên rỉ.
Sau khi đút vào một lúc, Phương Ngọc Tuệ xoay người ngồi trên đùi hắn, vũ mị liếc Hạo Thiên một cái nói: "Tiểu phu quân, thiếp thân muốn ở phía trên." Nói xong, tay ngọc thon thon nắm lấy cự long cứng rắn của Hạo Thiên, dùng mật huyệt ướt át của mình nhắm ngay cự long, sau đó bờ mông màu mỡ trầm xuống, cự long của Hạo Thiên lập tức bị mật huyệt của nàng nuốt chửng.
Phương Ngọc Tuệ cao thấp nhún nhảy, dùng hai tay chống lên bụng hắn để tiện dùng sức, sau đó dùng mật động của mình khuấy động cự long. Dâm thủy chảy ròng ròng của Phương Ngọc Tuệ vì tư thế mà đã làm ướt nhẹp đám lông của Hạo Thiên, mà bàn tay sắc lang của Hạo Thiên nhẹ nhàng mơn trớn mặt Phương Ngọc Tuệ, mơn trớn bờ mông mượt mà của nàng. Thân thể mềm mại tuyết trắng của Phương Ngọc Tuệ dưới sự vuốt ve của Hạo Thiên có chút run rẩy.
Hạo Thiên nằm trên giường hưởng thụ sự khuấy động của Phương Ngọc Tuệ, cũng cẩn thận quan sát vẻ đẹp của nàng, tư thái sở sở động lòng người, thân thể mềm mại đình đình ngọc lập phập phồng, cặp vú tròn trịa khiêu vũ trước ngực, bờ mông màu mỡ vặn vẹo trên người mình, bụng dưới trơn nhẵn có chút nhúc nhích tạo ra những nếp uốn mê người, mật động càng không ngừng run rẩy. Phương Ngọc Tuệ trông thấy Hạo Thiên mê đắm nhìn nàng, có chút ngượng ngùng, vũ mị trừng mắt liếc hắn một cái, rồi nhếch mông cúi ngực, cặp vú tuyết trắng tròn trịa rủ xuống trước mặt Hạo Thiên. Hạo Thiên ngẩng đầu dán lên, há mồm ngậm chặt đầu vú mê người mà mút vào.
Phương Ngọc Tuệ nhếch bờ mông, chỉ dùng miệng mật động và bờ môi nhỏ kiều nộn ngậm lấy quy đầu mà rất nhỏ khuấy động, cặp vú tuyết trắng ma sát lên mặt Hạo Thiên, hương trầm nồng đậm kích thích khứu giác của hắn. Hạo Thiên đem cự long mãnh lực cắm vào chỗ sâu, cho đến tận gốc chăm chú chống đỡ trên mép thịt bị căng ra. Phương Ngọc Tuệ bị chọc vào mà nghẹn ngào kêu dài, toàn thân run rẩy một hồi.
Hạo Thiên chạm vào thân thể mềm mại của Phương Ngọc Tuệ, cự long cắm trong mật động bị âm đạo mềm mại ướt át siết chặt, nhục bích bao bọc lấy cự long từ bốn phương tám hướng đè ép, càng đi vào trong càng chật hẹp. Phương Ngọc Tuệ kích tình rên rỉ nhiệt liệt hưởng ứng, dâm thủy giữa hai chân càng ngày càng nhiều. Hạo Thiên theo khe thịt nhỏ ướt đẫm sờ xuống dưới, cho đến khe mông hẹp dài phía sau cũng dính ướt sũng. Nàng dùng sức ôm Hạo Thiên về phía mình, mu lồn rất nhanh siết chặt đón đánh, trong miệng rên rỉ: "A... Nhanh chút ít... A... Mau nữa... Hung ác điểm... Sâu... Sâu nha... A... Đúng... Muốn nha... Quá cứng... Chậm một chút con a... A... Ta muốn tiết... Đến rồi... Đẹp quá... A... Tiết... A... Tốt phong phú... A..." Tiếp đó, Hạo Thiên tách hai đùi ngọc thon dài của Phương Ngọc Tuệ ra thật sâu, giơ lên trên đùi mình rồi nhắm ngay khe thịt nhỏ mà hung hăng đâm vào, nương theo tiếng rên rỉ kiều mị của Phương Ngọc Tuệ mà triển khai va chạm kịch liệt. Hạo Thiên tay trái nắm núm vú đang nhảy lên của nàng, tay phải đè chặt hòn le xoa bóp. Phương Ngọc Tuệ phát ra tiếng rên vui vẻ đầm đìa, thân thể mềm mại mỹ diệu bị làm cho xóc nảy kịch liệt, núm vú lung tung nảy lên. Phương Ngọc Tuệ nắm chặt cánh tay Hạo Thiên, thở dốc hổn hển nghênh đón, mu lồn chống tại giữa háng hắn không ngừng nghiền ép, môi son khắc ở trên môi Hạo Thiên hút, tay nắm chặt tay hắn dùng sức xoa nắn vú của mình.
Hạo Thiên vuốt ve làn da bóng loáng ẩm ướt của Phương Ngọc Tuệ, hai mắt nhìn thần thái kiều mị mê ly của nàng, ngửi thấy mùi thơm cơ thể mê người phát ra từ thân thể mềm mại, cự long càng thêm gia tốc thúc động. Phương Ngọc Tuệ thẳng người điên cuồng phập phồng, viên thịt tràn ngập co dãn trên ngực hương diễm rung động, trong mật động càng ngày càng gấp gáp, ướt át, nóng bỏng, trong miệng thật dài rên rỉ mất hồn: "Thật lớn... Làm... ta... sảng khoái a... Ta chịu không được..." Tay Hạo Thiên du động trên thân thể trơn tuột của Phương Ngọc Tuệ, bàn tay to nắm chặt núm vú lay động dùng sức chà xát, mái tóc Phương Ngọc Tuệ tứ tán bay lên, điên cuồng vặn eo lên xuống, mồ hôi thơm như mưa nhỏ xuống ngực Hạo Thiên. Hạo Thiên dùng sức thúc côn thịt đỉnh tiến vào sâu trong mật động, nàng cao thấp hưởng ứng động tác của Hạo Thiên. Một lát sau, Hạo Thiên xoay người lại đem Phương Ngọc Tuệ áp xuống dưới thân, đem đùi ngọc thon dài của nàng áp ở trước ngực, lách vào đến núm vú, sau đó cúi người đè lên, đem đùi ngọc cùng bộ ngực ôm vào một chỗ, cự long trùng trùng điệp điệp cắm vào mật động lồi ra mà rất nhanh trùng kích.
Phương Ngọc Tuệ ôm lấy cổ Hạo Thiên, thân thể mềm mại vặn vẹo, Hạo Thiên trùng trùng điệp điệp đem cự long xử tiến vào khe thịt nhỏ căng ra, bao tinh hoàn đập vào khe mông nhếch lên của nàng, phát ra âm thanh "ba ba".
Đùi Phương Ngọc Tuệ không có tiết tấu mà run rẩy, cơ bắp bên trong run rẩy, hai tay dùng sức ngửa đầu về sau, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ thút thít nỉ non, mật động nóng bỏng co bóp bất quy tắc siết chặt cự long, trong miệng lung tung kêu la, bờ mông mượt mà hướng lên nhô lên, nhắm mắt lại, đầu lắc lư trái phải, mái tóc tùy theo tứ tán, trên mặt tràn đầy thần sắc như nói mê, vừa như thống khổ vừa như thỏa mãn. Qua một hồi lâu mới dần dần giãn lông mày, cặp môi đỏ mọng khẽ nhếch, mũi thở nhẹ nhàng mấp máy. Hạo Thiên ôm lấy eo rắn của nàng, dùng sức kéo bờ mông nhếch lên của nàng đụng vào cự long, để quy đầu đụng vào nơi sâu nhất của mật động. Thân thể tuyết trắng của Phương Ngọc Tuệ nằm ngửa trên giường, từ trong cơn mỏi mệt dâm đãng khôi phục lại, miệng mật động trướng to, mép thịt sưng đỏ, da thịt mềm mại run rẩy co rút hút côn thịt, vô hạn mỹ diệu. Phương Ngọc Tuệ sướng đến mặt mày cuồng loạn, mái tóc bay loạn, toàn thân run rẩy như bị chấn kinh mà rên rỉ: "Sâu hơn một ít a... Cự long... Thực... ghê gớm thật a... Không chịu đựng nổi... rồi... A... Không được á... A... chịu không được á... Ngươi rất có thể đã làm a..." Chứng kiến Phương Ngọc Tuệ dục tiên dục tử, tóc tai bù xù, thở gấp liên tục, mị nhãn như tơ, mồ hôi và dâm thủy dưới thân làm ướt cả một tấm ga giường, Hạo Thiên nói: "Ta sắp bắn..." Nghe được lời Hạo Thiên, bờ mông tròn của Phương Ngọc Tuệ dốc sức liều mạng ưỡn lên vặn vẹo nghênh hợp với hắn, nghênh đón cú chạy nước rút cuối cùng của Hạo Thiên, khẽ hấp vừa để xuống hút, co lại rồi cắm xuống thẳng tiến. "Sướng chết... A... Tiết... Tiết... Tiết... Ta lại tới nữa..." Đột nhiên Hạo Thiên cảm giác Phương Ngọc Tuệ mạnh mẽ co rút một hồi, hai người chăm chú ôm lấy nhau, dâm thủy nóng bỏng một tiết như rót, quy đầu cảm thấy tê dại vô cùng, Hạo Thiên rốt cục không nhịn được mà nhanh chóng bắn ra, hai người đồng thời đến cao trào.
Xong việc, ba người ôm lấy nhau. Bạch Linh Phượng đã bị Hạo Thiên hoàn toàn chinh phục. Vừa rồi trong lúc kích tình, Phương Ngọc Tuệ đã nói cho Hạo Thiên biết mỹ thiếu phụ này tên là Bạch Linh Phượng. Hạo Thiên tay trái ôm Phương Ngọc Tuệ, tay phải ôm Bạch Linh Phượng, đại hưởng cái phúc của Tề nhân. Mà hai mỹ thiếu phụ xinh đẹp lẳng lặng nằm trong ngực Hạo Thiên, thể nghiệm niềm hạnh phúc khó có được này.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất