Chương 24 - Tiểu Si vì ta thổi tiêu
Hạo Thiên vừa hôn nàng, vừa cởi bỏ y phục nàng vừa mới mặc vào. Mỹ phụ đã hiểu rõ ý đồ của Hạo Thiên, trong lòng dâng lên một trận tức giận, muốn ngăn cản động tác của Hạo Thiên, nhưng lại bị hắn hôn đến toàn thân mềm nhũn, không chút sức lực, muốn ngăn cản cũng không được. Chỉ chốc lát sau, cả hai đã trần trụi đối diện nhau, Hạo Thiên vội vàng ôm mỹ phụ đi về phía giường. Được Hạo Thiên ôm trong lòng, mỹ phụ nhẹ nhàng mở mắt, nhìn khuôn mặt anh tuấn kia, hiểu rõ chuyện sắp xảy ra, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Hạo Thiên nhẹ nhàng đặt mỹ phụ lên giường, sau đó chính mình cũng không thể chờ đợi được mà áp lên thân thể sớm đã khiến hắn huyết mạch căng trướng kia. Hai tay không ngừng vuốt ve làn da ngọc ngà tuyết trắng mịn màng của nàng, vừa trắng vừa trơn, khiến Hạo Thiên yêu thích không buông tay, hai tay có thể trước sau giáp công.
Mỹ phụ muốn phản kháng, lại cảm giác toàn thân không có sức lực. Mà Hạo Thiên cũng lần nữa hôn tới, hôn lên đôi môi thơm mê người, chiếc cổ trắng như tuyết, cùng với mái tóc dài đen nhánh của nàng, một cảm giác hương thơm nữ nhân trưởng thành thoang thoảng làm hắn vô cùng hưng phấn. Hạo Thiên tham lam đè lên, nàng muốn tránh ra, hắn lại kiên trì không bỏ, bàn tay cũng sờ lên đôi gò bồng đảo no đủ mà kiên quyết trắng như tuyết của mỹ phụ.
Cảm giác thật mềm, thật trơn!
Hạo Thiên áp mặt vào ngực nàng, dưới ánh nến hơi mờ, thưởng thức làn da trắng nõn, căng đầy kia. Cái mũi tham lam hít hà mùi hương ngọt ngào, mê hoặc chỉ riêng nữ nhân trưởng thành mới có. Mỹ phụ cũng bị Hạo Thiên vuốt ve khiến dục vọng dâng trào. Bởi vậy, nàng chỉ giãy giụa tượng trưng một chút rồi bắt đầu mềm nhũn ra, khiến Hạo Thiên càng thêm hưng phấn. Hắn vốn cho rằng muốn chiếm được mỹ phụ này còn phải tốn rất nhiều công sức, ai ngờ dục vọng của nàng lại dễ dàng bị hắn khơi dậy như vậy. Vì thế, hắn càng ra sức hơn. Hai tay hắn vuốt ve, nắn bóp hai tòa thánh phong tròn trịa, căng đầy của nàng, còn trêu đùa hai hạt nụ hoa cương cứng, kiều diễm. Mỹ thiếu phụ thỉnh thoảng lại rên rỉ kiều mị, càng khiến Hạo Thiên thêm hưng phấn. Một bàn tay to của hắn không chỉ vuốt ve nhũ phong của nàng, mà còn đưa xuống đôi chân thon dài, vuốt ve khắp lượt. Cảm giác chạm đến làn da băng cơ tuyết phu tràn đầy sức đàn hồi làm hắn huyết mạch sôi sục. Loại cảm giác hoan ái này thật kỳ lạ, tư vị hoàn toàn khác biệt.
Nhìn mỹ thiếu phụ với thân thể trưởng thành mê người dưới thân, huynh đệ của Hạo Thiên càng trở nên như một cây cột chống trời. Sự vuốt ve của Hạo Thiên khiến mỹ phụ cảm thấy vừa ngứa vừa thoải mái, ngứa đến mức mỹ phụ không khỏi run rẩy. Tiếp đó, Hạo Thiên từ bắp chân của nàng, một đường hôn lên trên đến đôi môi hồng nhuận của nàng. Tay Hạo Thiên xoa nắn hai điểm đỏ tươi trên cặp vú kia, thỉnh thoảng dùng hai ngón tay kẹp lấy trọn một tòa Tuyết Phong, tả hữu lay động, hưởng thụ khoái cảm cực lớn mà cặp thỏ ngọc kia mang lại. Nhìn tuyệt sắc vưu vật dưới thân: cặp vú cao thẳng lay động không ngừng, vòng eo thon nhỏ chỉ vừa một vòng tay, đôi chân thon dài cân đối. Hạo Thiên huyết mạch phun trào, tình dục tăng vọt, bàn tay nắm một tòa vú mà ma sát bất giác tăng thêm lực. "Ưm..." Mỹ phụ không khỏi khẽ hừ một tiếng. Điều này lại khiến dục hỏa của Hạo Thiên càng thêm bùng cháy, nhìn cơ thể hoàn mỹ không tì vết này, da thịt nàng non mềm mịn màng, trong trắng lộ hồng, quả thực không nhìn ra nàng là một phụ nhân đã kết hôn. Hạo Thiên không nhịn được mà đè nặng nàng dưới thân thể của mình! Mỹ phụ tuy bị Hạo Thiên khơi dậy dục vọng mãnh liệt, nhưng vẫn vô cùng hoảng sợ. Nhìn nam nhân này áp sát về phía mình, nàng hoảng hốt rồi! Chẳng lẽ mình thật sự muốn thần phục hắn sao? Thế nhưng, dù cho muốn phản đối nàng cũng đã bất lực, bây giờ nàng vô cùng khát vọng có một vật cứng rắn nóng bỏng đến lấp đầy sự trống rỗng của mình! Nhưng sự kiên trì của một người làm vợ khiến nàng không thể nói ra những lời này.
Nhìn nam nhân trên người đang vung vẩy cây thần thương cứng rắn vô cùng, to như cánh tay trẻ con kia, trong lòng mỹ phụ lập tức cảm thấy sợ hãi: "Cái đó lớn như vậy, còn lớn hơn của Thiên ca gấp đôi, chỗ của ta nhỏ như vậy, cắm vào nhất định sẽ rất đau." Nàng muốn phản kháng, nhưng toàn thân đều không có sức lực. Nam nhân này, một kẻ cao lớn uy mãnh, lồng ngực trần của hắn rắn chắc rộng lớn như vậy, nhất là hắn...
Mặc kệ trong lòng sợ hãi thế nào, thân thể nàng cũng không có cách nào nghe nàng sai sử. Thân thể trưởng thành thùy mị không một mảnh vải che thân ngửa nằm trên mặt đất, ngay trước mặt một nam nhân không phải trượng phu! Làn da băng cơ ngọc cốt trắng ngần óng ánh sáng ngời như pho tượng Venus điêu khắc từ bạch ngọc, đôi tay đẫy đà trắng nõn bất giác nắm chặt cánh tay cường tráng hữu lực của nam nhân, một đôi cặp đùi đẹp thon dài tròn trịa không tự chủ được mà tách ra, kẹp lấy tấm lưng hùm vai gấu của nam nhân, thân thể trưởng thành tả hữu đung đưa, cặp mông ngọc đầy đặn vểnh lên hơi nhấc lên.
Hạo Thiên nhìn mỹ thiếu phụ xinh đẹp tuyệt sắc thùy mị đang nằm ngửa trước mắt mình, khuôn mặt kiều diễm như lửa dưới ánh trăng thơ mộng, đôi mắt hạnh lúc nhắm lúc mở, hàng mi cong vút tinh xảo thanh tú, phảng phất như vầng trăng non trên bầu trời. Chiếc mũi quỳnh nhỏ xinh thở hổn hển, cái miệng anh đào nhỏ nhắn duyên dáng kêu liên tục. Má lúm đồng tiền như ráng chiều, má đào tựa như hoa! Hắn không nhịn được hưng phấn mà run lên một cái, một tay nắm lấy một bàn chân trần trắng nõn thanh tú của mỹ thiếu phụ, chỉ cảm thấy xúc cảm trơn như lụa, da thịt non mềm vô cùng. Hắn bày ngay ngắn ngọc thể của mỹ thiếu phụ, tay còn lại thì điều khiển tuyệt thế thần binh dưới háng, hỏa chi cự long ngẩng cái đầu tà ác của nó lên, nhe răng trợn mắt, mở ra cái miệng lớn dính máu, lộ ra nanh vuốt dữ tợn! "A..." Trong miệng nhỏ của mỹ phụ phát ra một tiếng rên rỉ cao vút, nghe như thống khổ, lại như hưng phấn. Trong đôi mắt phượng của nàng nhộn nhạo một vành nước mắt nóng, chậm rãi chảy xuống từ khóe mắt, thấm ướt đôi má đào phấn của nàng. "Vào được rồi! Hắn rốt cuộc đã hoàn toàn vào được rồi!" Trong lòng mỹ phụ bi phẫn không thôi! Thế nhưng, cái cảm giác nóng rực, no đủ đã lâu ấy cũng đang kích thích sâu sắc tâm hồn thiếu nữ đã khô héo nhiều năm của nàng! Vừa nghĩ tới mình vậy mà lại thất thân với Hạo Thiên, trong lòng mỹ phụ như lật đổ ngũ vị bình, ngọt chua cay đắng mặn, không thiếu một vị nào, mấy năm nay Tần Thiên vì luyện công nên thường xuyên bận rộn, cơ hội làm chuyện phòng the với nàng rất ít, hơn nữa huynh đệ của Tần Thiên so với Hạo Thiên nhỏ hơn một chút, mỗi lần đều kiên trì không đến vài phút đã vội vàng xong việc, bởi vậy rất khó làm cho các nàng đạt được thỏa mãn, mà sự tiến vào của Hạo Thiên lại khiến trong lòng nàng cảm thấy rất hưng phấn, rốt cuộc có thể lần nữa hưởng thụ tư vị này rồi, nàng dứt khoát buông bỏ chính mình, hưởng thụ kích tình đã lâu.
Gánh nặng tư tưởng đã được cởi bỏ, Phương Ngọc Tuệ cũng không còn gánh nặng tâm lý, khoái cảm từ bộ phận sinh dục theo những cú thúc không ngừng của Hạo Thiên nhanh chóng truyền qua trung khu thần kinh đến mọi ngóc ngách của cơ thể. Hạo Thiên thấy Phương Ngọc Tuệ không còn phản kháng như lúc trước, biết rõ nàng đã dao động, vì vậy không nói hai lời, nắm chặt eo thon của nàng mà thúc mạnh một hồi, tiếp đó rút cự long của mình ra, ôm lấy Phương Ngọc Tuệ từ trong bồn tắm, đặt nàng nằm ngang trên mặt đất, hai đùi tuyết trắng của Phương Ngọc Tuệ mở ra, Hạo Thiên cầm cự long cực lớn của mình nhắm ngay đào nguyên của Phương Ngọc Tuệ, mạnh mẽ đâm vào, đi vào, rồi bắt đầu một hồi thúc mạnh.
Mà Phương Ngọc Tuệ cũng dần dần chủ động, hai tay chống lên lồng ngực Hạo Thiên, vui vẻ đáp lại, những âm thanh rên rỉ sung sướng cũng thỉnh thoảng truyền ra từ đôi môi đỏ của nàng: "Nha... Nha... A... Nha... Nha... Người tốt... A... Hảo ca ca... A... Hảo phu quân... A... Nha... Nha... Sướng chết ta rồi... A... Sướng chết ta rồi... Đừng ngừng nha... A... Nha..." Hạo Thiên rút cự long của mình ra, nhìn Phương Ngọc Tuệ với dục vọng chưa được thỏa mãn, bàn tay to lớn vỗ lên bờ mông trắng nõn phúng phính của nàng nói: "Không ngờ ngươi lại dâm đãng như vậy, thật sự là một tuyệt đại vưu vật, ta rất thích ngươi." Phương Ngọc Tuệ mặt đỏ bừng, áp sát thân thể vào Hạo Thiên nói: "Ngươi sao lại dừng rồi." Nói xong dùng tay nắm lấy cự long của hắn nói tiếp: "Đừng ngừng được không, cầu xin ngươi, mau cho người ta đi, người ta còn muốn!" Nhìn thấy mỹ phụ đã chủ động cầu hoan, trong lòng Hạo Thiên vui sướng không thôi, thay đổi một tư thế, nằm thẳng trên sàn nhà, ôm thân thể Phương Ngọc Tuệ, đưa cự long của mình đối diện với chốn đào nguyên đang xuân triều cuồn cuộn mà hướng lên một cái, lại một lần nữa tiến nhập vào thân thể mỹ diệu của nàng, hai cánh tay từ hai bên trái phải luồn qua dưới nách, nắm lấy ngọc nhũ của nàng vuốt ve nói: "Xem ra không cho ngươi, dâm phụ này, ăn no thì ngươi sẽ không buông tha, ta sẽ cho ngươi xem ta lợi hại thế nào." Phương Ngọc Tuệ ngồi trên người Hạo Thiên, một luồng khí nóng hổi từ cự long đang dần dần mở rộng tràn ngập mật huyệt của nàng truyền đến, âm huyệt theo sự bành trướng của cự long cũng dần dần khuếch trương ra, hai cặp vú đầy đặn theo sự kích tình của nàng không ngừng lắc lư, cự long đang thúc trong mật huyệt dưới sự chỉ huy của Hạo Thiên mạnh mẽ đâm tới, trong mật huyệt của Phương Ngọc Tuệ từng luồng từng luồng dâm tinh không ngớt tuôn ra. "A... Nha... Người tốt nha... A... Nhẹ một chút... A... A... Thoải mái quá... Hảo ca ca... Nha... A... Ưm... Nha... Tha cho ta đi... A... A... Tiết... Lại tiết... A... Ưm... Ô... A..." Phương Ngọc Tuệ tiếp tục không ngừng rên rỉ kiều mỵ, giữa hai người đang tiếp xúc chặt chẽ bất tri bất giác đã thay đổi tư thế, lại một lần nữa khôi phục tư thế nam trên nữ dưới, Hạo Thiên khám phá từng tấc da thịt động lòng người trên thân hình Phương Ngọc Tuệ, dung nhan phù dung ngọc diện phong tình chân thành, thân thể mê người kích tình bốn phía, tình ý mềm mại đáng yêu vũ mị, đều khiến Hạo Thiên say mê sâu sắc.
Hạo Thiên tiếp tục hung hăng thúc vào trong mật huyệt của Phương Ngọc Tuệ, miệng lồn chặt chẽ không một tia hở không hề để lộ ra một giọt dâm tinh nào của nàng, tất cả đều để cho cự long hùng vĩ của Dương Tiểu Thiên chậm rãi hấp thu. Hạo Thiên cảm thấy kỳ quái, 《 Cửu Thiên Ngự Nữ Chân Quyết 》 của mình rõ ràng có thể tự động hấp thu nội công của nữ nhân, đây thật sự là một chuyện kinh hỉ lớn. Tiếp đó, Hạo Thiên cảm giác một luồng khí mát lạnh đột nhiên rất nhanh từ sâu trong tử cung của Phương Ngọc Tuệ tiết ra, thông qua cự long tràn vào trong cơ thể mình, mà nhìn lại Phương Ngọc Tuệ, sắc mặt nàng trong chốc lát lại trở nên tái nhợt dị thường. "Ngươi... Ngươi... Ngươi nhanh... Nhanh..." Phương Ngọc Tuệ toàn thân hoàn toàn không phát ra được một chút lực lượng nào, chỉ có hoảng sợ thúc giục Hạo Thiên, nhưng lời còn chưa nói hết đã chỉ còn hơi thở ra mà không có hơi thở vào. Hạo Thiên đang cao hứng bừng bừng hưởng thụ thân thể xinh đẹp của Phương Ngọc Tuệ, đột nhiên phát giác thân thể nàng bắt đầu trở nên lạnh như băng, lập tức kinh hãi, nhìn lại, Phương Ngọc Tuệ vậy mà đã đến tình trạng hương tiêu ngọc tổn. Hạo Thiên không thể ngờ ngự nữ chân quyết của mình lại lợi hại như vậy, rõ ràng đã hấp thu toàn bộ công lực của Phương Ngọc Tuệ. Tâm niệm vừa động, từ trong đan điền phát ra một luồng chân khí nóng rực, thông qua nơi hổ thẹn đang chặt chẽ tương liên truyền tới, lại ôn nhu hôn lên đôi môi đỏ mọng của Phương Ngọc Tuệ, truyền một luồng chân khí mát lạnh qua, hai luồng chân khí chạy trong thất kinh bát mạch của Phương Ngọc Tuệ. Một lát sau, thân thể Phương Ngọc Tuệ khôi phục hồng nhuận, nhưng vẫn mềm oặt trên thân thể Hạo Thiên không thể động đậy. Hạo Thiên đau lòng cho thân thể Phương Ngọc Tuệ, lại từ cự long truyền một ít nội khí qua, Phương Ngọc Tuệ mới có một ít sức lực để hành động.
Thấy vậy, Hạo Thiên lại bắt đầu vận động, Phương Ngọc Tuệ phát hiện Hạo Thiên rõ ràng vẫn còn sức để thúc, trong miệng cầu xin tha thứ nói: "Người tốt... cầu xin ngươi... bỏ qua cho ta đi... ta thực sự không được... cầu xin ngươi..." Cự long đang thúc mạnh trong động đào nguyên sưng đỏ sung huyết của Phương Ngọc Tuệ, giết vào giết ra, hòn le bành trướng theo sự tiếp xúc da thịt lại càng kích thích thỏa mãn tính dục của Phương Ngọc Tuệ, thân hình như thủy xà vặn vẹo, núm vú xinh đẹp nhẹ nhàng nhảy múa, hai cặp đùi đẹp thon dài tả hữu đan vào vờn quanh sau lưng Hạo Thiên. "Khoái hoạt không?" Hạo Thiên dán vào vành tai xinh xắn của Phương Ngọc Tuệ mà hỏi, hắn biết rõ, bây giờ là thời khắc mấu chốt, có thể chinh phục được Phương Ngọc Tuệ hay không là xem lúc này.
Gương mặt kiều diễm vũ mị của Phương Ngọc Tuệ xuân ý dạt dào, miễn cưỡng nghênh hợp với mỗi một lần thúc của Hạo Thiên, toàn thân hơi ướt đẫm mồ hôi toát ra mùi thơm cơ thể đặc biệt của nàng, ngược lại càng kích thích Hạo Thiên chinh phục mỹ nhân trong lòng mà thúc mạnh hơn. "A... Đẹp quá... Ngươi quá mạnh mẽ... Thật vui vẻ... A... Ta yêu ngươi chết mất... A..." Phản ứng sung sướng của Phương Ngọc Tuệ làm Hạo Thiên thập phần sảng khoái, nữ nhân này thật là một nhân gian vưu vật, nếu không phải sự giáo dưỡng và kinh nghiệm thường ngày khiến nàng khắc chế bản thân, bằng không tuyệt đối là một trời sinh dâm oa đãng phụ, mà bây giờ mặt dâm đãng của nàng đã bị chính mình khai quật ra, xem ra sau này có trò vui rồi. Đồng thời Hạo Thiên cũng biết mình đã an toàn, từ biểu lộ của Phương Ngọc Tuệ có thể thấy được, mình đã chinh phục được nàng.
Hạo Thiên cảm nhận tần suất thúc của cự long mình trong âm đạo của Phương Ngọc Tuệ, chỉ cảm thấy khe hở giữa nhục bích cực kỳ chật hẹp, tiến lên vô cùng khó khăn, hơn nữa theo phản ứng tự nhiên của cơ thể Phương Ngọc Tuệ mà co rút lại càng làm cho cự long của mình có một loại dục vọng muốn phun ra, may mắn là hắn đã dùng tinh thần lực mạnh mẽ khống chế được, mới thông qua được con đường hẹp quanh co dị thường này mà chống đỡ hoa tâm của nàng. Hai bên tiếp xúc, chỉ cảm thấy cửa hoa phòng cũng hẹp hòi tương tự, không nhịn được vận khí đột nhiên thúc về phía trước. "A... Nhẹ một chút... người tốt của ta... A... Sướng chết rồi... A... Đừng ngừng... A... A... Ta còn muốn... A..." Phương Ngọc Tuệ cảm nhận được uy lực của cự long Hạo Thiên, tê dại, ngứa, đau, nhiều loại tư vị cùng một lúc từ nhụy hoa đang bị dương vật đột ngột tiến vào đánh giáp lá cà truyền đến não bộ, rồi từ nơi ấy phân bố đến toàn bộ xương tủy đang không chịu nổi kích thích xuân ý dịu dàng của mình.
Cự long của Hạo Thiên không ngừng va chạm vào hoa phòng chật hẹp non mềm của Phương Ngọc Tuệ, quy đầu chăm chú chống đỡ vào lối vào nhụy hoa của nàng, nơi như chiếc lưỡi gà vểnh lên, tiến tới liền có thể dễ dàng chạm đến tận cùng nhụy hoa, khiến Phương Ngọc Tuệ lẳng lơ đến không còn sức chống cự, chỉ phải liên tiếp bại lui, dâm thủy như thủy triều cũng thuận thế tuôn ra. Hạo Thiên thúc hơn trăm lần sau đó, quy đầu bị dâm tinh nóng hổi kích thích, tại trong cơ thể Phương Ngọc Tuệ bắn ra tinh dịch nồng đậm, mà Phương Ngọc Tuệ cũng cảm nhận được Hạo Thiên xuất tinh, trong miệng dâm đãng la hét: "Bắn vào... A... A... Thật thoải mái... Ta chết mất... A..."
Kích tình qua đi, hai người chăm chú ôm lấy nhau, mỹ phụ từng ngụm từng ngụm thở dốc, Hạo Thiên đau lòng truyền một ít nội khí vào cơ thể nàng, nàng mới hồi phục xong. Tiếp đó hai người trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng vẫn là do mỹ phụ phá vỡ sự yên tĩnh, mỹ phụ mặt đỏ như lửa lại mang một tia thẹn thùng cùng tò mò nói: "Ngươi thật lợi hại, lần trước ta ở Thiên Nữ Phái đã từng thấy ngươi, ngươi đến Tuyết Sơn Phái chúng ta làm gì?" Hạo Thiên nhìn thấy bộ dáng của mỹ phụ, biết rõ nàng đã bị mình chinh phục, bằng không lúc này nàng đã sớm ra tay, cũng sẽ không ở đây cùng mình nói chuyện phiếm, trong lòng không khỏi hào tình vạn trượng, trong miệng trêu ghẹo nói: "Ha ha, ta tới làm gì không quan trọng, quan trọng là... ta đã có được mỹ nhân ngươi rồi, từ nay về sau mỹ nhân chính là của ta, đúng rồi, mỹ nhân, ngươi còn chưa nói cho ta biết tên của ngươi đâu?" "Ha ha, người ta tên Phương Ngọc Tuệ, ngươi nhớ kỹ. Mau nói, ngươi tên gì, cướp đi trong trắng của người ta cũng không nói cho người ta tên của ngươi." Phương Ngọc Tuệ không phục nói, ra vẻ hờn dỗi mà không ngừng ma sát vào người Hạo Thiên. Dáng vẻ hờn dỗi của Phương Ngọc Tuệ lại khiến tiểu huynh đệ của Hạo Thiên bất giác đứng thẳng, nhìn thấy bộ dáng hờn dỗi của Phương Ngọc Tuệ, Hạo Thiên vô cùng động lòng, hắn đã xem Phương Ngọc Tuệ là nữ nhân của mình, bèn ôm nàng vào lòng nghiêm túc nói: "Được, ta cho ngươi biết, ta tên Hạo Thiên, lần này tới Tuyết Sơn Phái là có một đại sự muốn làm, bất quá, trước khi ta cho ngươi biết đại sự này, ngươi phải đáp ứng ta phải giữ nghiêm bí mật, không được nói cho người khác biết, đương nhiên, lúc cần thiết ngươi còn phải trợ giúp ta, được không?" Phương Ngọc Tuệ bị bộ dạng nghiêm túc của Hạo Thiên dọa cho một phen, lại nghe Hạo Thiên nói có đại sự, trong lòng vô cùng hiếu kỳ, vội vàng nói: "Được, ta cam đoan không tiết lộ bí mật của ngươi, ngươi yên tâm đi." Hạo Thiên nghe xong lời Phương Ngọc Tuệ, bèn đem kế hoạch đối phó Tuyết Sơn Phái của mình nói ra. Phương Ngọc Tuệ nghe xong thì chấn động, sau đó trong lòng nghĩ tới điều gì, hai mắt bắn ra ánh mắt cừu hận, đối với Hạo Thiên nói: "Tốt, ta nhất định sẽ phối hợp với ngươi." Hạo Thiên trông thấy sự cừu hận trong mắt Phương Ngọc Tuệ, liền hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, Phương Ngọc Tuệ cũng đem ngọn nguồn nói cho Hạo Thiên. Nguyên lai ba người các nàng cũng không phải tự nguyện gả cho Tần Thiên, mà là bị Tần Thiên dùng cha mẹ làm áp chế, bắt buộc phải đáp ứng gả cho hắn, nếu không theo, sẽ giết cha mẹ của các nàng. Vì sự an toàn của cha mẹ, các nàng không thể không ủy khuất cầu toàn mà gả cho Tần Thiên. Bởi vậy, trong mắt đệ tử Tuyết Sơn Phái, bốn người các nàng là tình đầu ý hợp mà kết hợp với nhau, trên thực tế ba người các nàng đều là bị ép buộc, nên cả ba đều hận Tần Thiên thấu xương, nhưng bề ngoài không thể không giả vờ như rất yêu hắn. Hạo Thiên nghe xong cảm thấy vô cùng tức giận, vốn hắn còn cảm thấy có chút bất an với biện pháp biến Tần Thiên thành khôi lỗi, nhưng không ngờ Tần Thiên lại hèn hạ như thế, biến hắn thành khôi lỗi vẫn là còn quá hời cho hắn. Hạo Thiên vội vàng an ủi Phương Ngọc Tuệ, tỏ vẻ nhất định sẽ báo thù cho nàng.
Phương Ngọc Tuệ nhìn khuôn mặt anh tuấn của Hạo Thiên, nghĩ nghĩ, rồi nói với hắn: "Nếu như ngươi có thể thu phục hai vị tỷ muội của ta, vậy thì khả năng thành công của kế hoạch này sẽ càng lớn hơn." Hạo Thiên nghe Phương Ngọc Tuệ nói đến hai vị tỷ muội của nàng, ánh mắt lập tức sáng ngời, trong đầu hiện ra diện mạo của hai nữ nhân khác của Tần Thiên, trong lòng trở nên vô cùng nóng bỏng. Phương Ngọc Tuệ nhìn bộ dạng lúc này của Hạo Thiên, trong lòng vô cùng ghen tuông, hai tay véo vào phần thịt mềm bên hông hắn, Hạo Thiên liền vội vàng xin tha.
Phương Ngọc Tuệ nói với hắn: "Ngày mai ta sẽ hẹn hai vị tỷ muội của ta tới, đến lúc đó có thể thu phục các nàng hay không thì phải xem ngươi rồi." Hạo Thiên vội vàng vỗ ngực nói: "Ta nhất định có thể thu phục các nàng." Phương Ngọc Tuệ đối với sự tự đại của hắn rất khinh thường, nói với hắn: "Đến lúc đó thất bại xem ngươi nói thế nào?" Hạo Thiên chỉ vào huynh đệ của mình, mập mờ nói với nàng: "Ngươi đã thể nghiệm qua uy lực của nó, có nó ở đây, còn sợ có mỹ nữ nào không bị ta dễ như trở bàn tay sao?" Phương Ngọc Tuệ nhìn bộ dáng của hắn, thẹn thùng vùi đầu vào trong ngực Hạo Thiên. Hạo Thiên bị bộ dạng của Phương Ngọc Tuệ dụ dỗ khiến trong lòng nóng rực, nếu không phải cân nhắc đến thân thể của Phương Ngọc Tuệ, đã sớm ép nàng trên giường khoái hoạt một phen, bất quá hắn biết rõ, chuyện như vậy còn nhiều thời gian.