Chương 5
Máu trong người tôi tức khắc đông cứng lại.
Là Trần Phong!
Hắn vốn không hề ở căn hộ 1201. Hắn đã tính trước rằng cảnh sát sẽ lên tầng trên kiểm tra, nên ngược lại chạy thẳng đến cửa nhà tôi để chặn đường.
“Mở cửa. Tôi biết cậu đang ở bên trong.”
Giọng hắn rất bình thản, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự điên cuồng khiến người ta lạnh sống lưng.
Tôi dồn toàn bộ sức lực chống chặt vào cánh cửa, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động.
“Không mở cửa sao?”
Hắn bật cười khẽ.
“Cậu nghĩ cánh cửa này có thể ngăn được tôi à?”
Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Hắn đang cạy khóa.
Tim tôi như bị bóp nghẹt, dâng thẳng lên tận cổ họng.
Tôi đảo mắt nhìn quanh căn phòng, tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí.
Chỉ có con dao gọt trái cây.
Tôi siết chặt cán dao, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
“Đội trưởng Vương! Đội trưởng Vương! Hắn đang ở trước cửa nhà tôi!”
Tôi dốc hết sức hét lớn.
Từ tầng trên vọng xuống giọng nói hoảng hốt của Đội trưởng Vương:
“Lâm Mặc! Cố gắng cầm cự! Chúng tôi xuống ngay!”
Nghe thấy tiếng cảnh sát, Trần Phong bên ngoài càng hành động gấp gáp hơn.
“Cạch!”
Lõi khóa phát ra một tiếng giòn tan.
Khóa đã bị cạy mở.
Nhưng hắn vẫn không thể đẩy cửa vào, bởi tôi đã dùng tủ chặn kín phía sau.
“Tránh ra!”
Trần Phong điên cuồng đâm vai vào cánh cửa.
Mỗi cú va chạm đều khiến chiếc tủ rung lên bần bật.
Tôi nhìn thấy Đội trưởng Vương cùng mấy cảnh sát lao vội xuống từ cầu thang.
“Trần Phong! Dừng tay!”
Hắn ngoái đầu nhìn lại.
Trong đôi mắt đỏ ngầu ấy tràn ngập oán độc.
Hắn không dừng lại.
Ngược lại còn dùng toàn bộ sức lực, hung hăng húc mạnh hơn vào cửa.
“Rầm!”
Chiếc tủ bị đẩy lệch, hé ra một khe hở.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy nửa khuôn mặt của hắn.
Đôi mắt đầy tơ máu, dữ tợn như ác quỷ.
“Bắt hắn lại!”
Hai cảnh sát trẻ lập tức lao tới, đè chặt Trần Phong xuống sàn.
Hắn vẫn vùng vẫy điên cuồng, gào thét như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Đội trưởng Vương chạy tới cửa nhà tôi, giúp tôi dời chiếc tủ sang một bên.
“Lâm Mặc, cậu không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
Toàn thân như bị rút cạn sức lực.
“Chiếc rương... chiếc rương ở tầng trên...”
Tôi chỉ lên trần nhà.
Đội trưởng Vương lập tức hiểu ý.
Ông để lại hai người canh giữ Trần Phong, rồi dẫn những người còn lại lao lên căn hộ 1201 lần nữa.
Tôi cũng đi theo.
Cửa căn hộ 1201 đang mở toang.
Phòng khách hỗn loạn như vừa trải qua một trận cuồng phong.
Xác chiếc drone của tôi nằm vỡ nát trên nền nhà.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào chiếc rương gỗ màu nâu.
Đội trưởng Vương bước tới, thử ổ khóa đồng thau.
“Không mở được.”
Ông quay lại nhìn Trần Phong đang bị áp giải.
Trần Phong nhếch miệng cười.
“Các người vĩnh viễn cũng đừng hòng mở được nó.”
Đội trưởng Vương không nói thêm lời nào.
“Mang dụng cụ phá khóa tới!”
Một cảnh sát lập tức chạy xuống lầu.
Trong lúc chờ đợi...
Chiếc rương lại phát ra âm thanh.
Không phải tiếng rung lắc.
Mà là tiếng gõ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Từng tiếng một.
Đều đặn.
Có tiết tấu rõ ràng.
Giống như có ai đó đang dùng khớp ngón tay gõ từ bên trong lên nắp rương.
Tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy.
Một cảnh sát trẻ không nhịn được, quay sang hỏi Trần Phong đang bị ghì dưới đất:
“Rốt cuộc trong đó có cái gì?”
Trần Phong nhắm mắt lại.
Không nói một lời.
Chẳng bao lâu sau, dụng cụ phá khóa được mang đến.
Là một chiếc kìm thủy lực.
“Rắc!”
Tiếng kim loại đứt gãy vang lên.
Ổ khóa đồng thau bị cắt đôi.
Hai cảnh sát tiến tới, hợp sức nhấc chiếc nắp rương nặng nề lên.
Khoảnh khắc chiếc rương mở ra...
Tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh.
Bên trong cuộn mình một người phụ nữ.
Tay chân cô bị trói chặt.
Miệng dán kín bằng băng keo.
Trên người chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh.
Cả người gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Khuôn mặt trắng bệch như giấy.
Nhưng...
Cô ấy vẫn còn sống.
Đôi mắt mở to.
Ngập tràn kinh hoàng...
Và cả hy vọng.
Khi nhìn thấy chúng tôi, nước mắt cô lập tức tuôn trào.
Đội trưởng Vương nhanh chóng bước tới, giật bỏ lớp băng keo trên miệng cô.
Cô há miệng, tham lam hít lấy từng ngụm không khí trong lành.
Tiếng khóc khàn khàn vang lên như thể cổ họng đã bị xé rách.
“Cứu tôi...”
Nhân viên y tế lập tức lao tới, đặt cô lên cáng rồi đưa ra ngoài.
Trần Phong nhìn người phụ nữ được giải cứu.
Ánh mắt hắn vô cùng phức tạp.
Có phẫn nộ.
Có không cam lòng.
Cuối cùng tất cả hóa thành một khoảng lặng chết chóc.
Tôi nhìn vào chiếc rương trống rỗng.
Bên trong thành gỗ chi chít những vết cào do móng tay để lại.
Một tấm ván thậm chí đã bị mài đến bạc trắng.
Đó là nơi cô dùng gót chân đá liên tục ngày này qua ngày khác.
Điệu “tap dance” mà mọi người nghe thấy...
Thực chất chính là tín hiệu cầu cứu của cô.