Kẻ Đang Nhảy Là Ai

Chương 4

Chương 4
Chiều hôm đó, chiếc máy bay không người lái được giao tới.
Tôi dành một tiếng đồng hồ để học cách điều khiển nó.
Đợi đến khi trời tối hẳn, tôi kéo kín rèm cửa rồi hé mở cửa sổ một khe nhỏ.
Chiếc drone rất nhỏ.
Chỉ cỡ lòng bàn tay.
Khi bay lên gần như không phát ra tiếng động.
Tôi điều khiển nó cẩn thận bay ra ngoài cửa sổ, rồi từ từ nâng cao độ.
Rèm cửa căn hộ 1201 được kéo kín, nhưng các khe của tấm mành lá sách lại khá rộng.
Tôi tìm được một góc thích hợp, cho drone lơ lửng ngoài cửa sổ, camera hướng thẳng vào khe hở đó.
Hình ảnh nhanh chóng hiện lên màn hình.
Đó là phòng khách của căn hộ 1201.
Giống hệt những gì các cảnh sát đã nhìn thấy hôm nọ.
Toàn bộ đồ đạc đều phủ vải trắng, sàn nhà phủ một lớp bụi mỏng.
Nhưng có một điểm khác biệt.
Tấm vải trắng ở giữa phòng khách đã bị vén lên một góc.
Bên dưới lộ ra một chiếc rương gỗ màu nâu kiểu cũ khổng lồ.
Chiếc rương trông cực kỳ nặng nề.
Trên nắp còn treo một ổ khóa đồng thau cỡ lớn.
Tim tôi thắt lại.
Tiếng vật nặng rơi xuống tối qua...
Chẳng lẽ chính là chiếc rương này?
Tôi điều khiển drone tiến lại gần hơn.
Ngay khoảnh khắc camera hướng vào chiếc rương.
Nó khẽ rung lên.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Mắt dán chặt vào màn hình.
Vài giây sau.
Chiếc rương lại rung thêm một lần nữa.
Lần này thì vô cùng rõ ràng.
Da đầu tôi tê rần.
Bên trong có thứ gì đó!
Một sinh vật còn sống!
Lập tức, tôi nghĩ đến con mèo đen bị bọc móng bằng những chiếc chụp nhựa.
Chẳng lẽ Trần Phong, con trai của Lý Tú Lan, đã nhốt một sinh vật sống nào đó trong chiếc rương?
Tôi cố đè nén nỗi sợ hãi, tiếp tục quan sát.
Micro của drone truyền tới một âm thanh rất khẽ.
Tiếng thở.
Dồn dập.
Gấp gáp.
Và bị kìm nén đến cực độ.
Giống như có người đang cố sức hít thở, nhưng lại không dám phát ra tiếng động quá lớn.
Hai tay tôi bắt đầu run lên.
Đây tuyệt đối không phải động vật.
Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh.
Tôi cần bằng chứng.
Bằng chứng rõ ràng hơn.
Tôi điều khiển drone từ từ áp sát cửa sổ.
Từng chút một.
Tôi muốn ghi lại âm thanh rõ hơn.
Ngay khi drone chỉ còn cách mặt kính chưa đầy mười centimet.
“Ai đó?!”
Một giọng đàn ông đột ngột nổ vang trong căn phòng.
Tôi giật bắn người, tay run lên, suýt khiến drone đâm vào cửa kính.
Hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội.
Tôi thấy một bóng người lao vọt ra từ phòng ngủ.
Là Trần Phong!
Hắn đã trở về!
Hắn cảnh giác nhìn quanh bốn phía, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cửa sổ.
Hắn nhìn thấy drone của tôi.
Gương mặt lập tức trở nên dữ tợn.
Hắn chộp lấy một chiếc bình hoa dưới đất rồi ném mạnh về phía cửa sổ.
Rầm!
Màn hình drone tức khắc chìm vào bóng tối.
Tín hiệu bị cắt đứt.
Tôi bật người khỏi xe lăn, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn phát hiện ra tôi rồi!
Tôi lập tức gọi cho cảnh sát Vương.
“Cảnh sát Vương! Trần Phong đang ở căn 1201! Hắn quay lại rồi! Trong nhà có một chiếc rương, bên trong có người sống!”
Tôi gào lên trong hoảng loạn, lời nói lộn xộn.
“Lâm Mặc, bình tĩnh! Chúng tôi đến ngay! Khóa chặt cửa lại, tuyệt đối đừng ra ngoài!”
Giọng cảnh sát Vương mang theo sự căng thẳng chưa từng có.
Tôi cúp máy, lao tới cửa, khóa trái rồi dùng tủ đẩy sát vào chắn lại.
Từ tầng trên truyền xuống những tiếng động dữ dội.
Là tiếng Trần Phong đang đập phá đồ đạc.
Hắn nhất định sẽ xuống tìm tôi.
Tôi lăn xe vào phòng ngủ trong cùng, tay nắm chặt một con dao gọt trái cây.
Vài phút sau.
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa rồi nhanh chóng tiến lại gần.
Tôi khẽ thở phào.
Cảnh sát tới rồi.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng quát lớn của cảnh sát Vương.
“Trần Phong! Mở cửa! Anh đã bị bao vây!”
Tầng trên không có bất kỳ hồi đáp nào.
“Chuẩn bị phá cửa!”
Rầm!
Cửa căn hộ 1201 bị đâm bật tung.
Ngay sau đó là tiếng cảnh sát xông vào cùng những tiếng quát tháo liên tiếp.
Nhưng tôi không nghe thấy giọng của Trần Phong.
Hắn không có ở trong đó.
Một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng tôi.
Đúng lúc ấy.
Cửa nhà tôi bị gõ.
Cốc. Cốc. Cốc.
Rất nhẹ.
Rất chậm.
“Anh Lâm Mặc.”
“Là tôi, cảnh sát Vương đây.”
Đó đúng là giọng của cảnh sát Vương.
Nhưng tôi không nhúc nhích.
Bởi vì mắt mèo trên cửa nhà tôi...
Đã bị một màn đen kịt che kín.
Có người đang đứng bên ngoài, dùng tay bịt chặt mắt mèo.
Cảnh sát Vương và những người khác...
Đều đang ở tầng trên.
Từ khe cửa, một giọng nói lạnh lẽo âm u chậm rãi len vào.
“Dám kể chuyện chiếc rương cho người khác biết...”
“Tao sẽ giết mày.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất