Chương 9
Diễn biến tiếp theo của vụ án đều được cảnh sát Vương thông báo cho tôi qua điện thoại.
Trần Phong bị truy tố với các tội danh gồm giam giữ trái phép, cố ý gây thương tích và xúc phạm thi thể.
Hắn sẽ bị kết án tù chung thân.
Lý Na được điều trị tâm lý và thể chất trong thời gian dài tại bệnh viện.
Ngày xuất viện, cô gửi cho tôi một tin nhắn.
“Lâm Mặc, tôi được tự do rồi. Cảm ơn anh.”
Kèm theo đó là một tấm ảnh.
Trong ảnh, cô đang mỉm cười dưới ánh nắng.
Dù vẫn gầy gò, tiều tụy, nhưng trên gương mặt ấy đã tràn đầy sức sống.
Tôi gửi lại cho cô một biểu tượng mặt cười.
Sau đó, chúng tôi không gặp lại nhau nữa.
Có lẽ đối với cả hai, cách tốt nhất để tồn tại trong cuộc đời của nhau chính là ai sống cuộc đời người nấy, bình an và không quấy nhiễu lẫn nhau.
Để quãng thời gian kinh hoàng ấy mãi mãi nằm lại trong quá khứ.
Gia đình Trương Cường cũng chuyển đi.
Anh ta bán căn hộ.
Nghe ban quản lý tòa nhà nói, lúc rời đi anh ta không báo cho bất kỳ ai.
Căn hộ 1201 cũng được người thân của Lý Tú Lan rao bán.
Nghe nói giá rất thấp, nhưng vẫn chẳng có ai hỏi mua.
Căn nhà đó đã trở thành một điều cấm kỵ ngầm trong tòa nhà của chúng tôi.
Cuộc sống của tôi cuối cùng cũng quay về quỹ đạo vốn có.
Dịch thuật, đọc sách, nghe nhạc.
Chỉ là tôi có thêm một thói quen mới.
Mỗi đêm đúng mười hai giờ, tôi đều vô thức ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Mặc dù nơi đó đã không còn phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Nhưng tôi biết...
Có những thứ, một khi đã từng nghe thấy, sẽ không bao giờ có thể quên được.
Mấy tháng nữa lại trôi qua.
Ngay khi tôi sắp quên hẳn chuyện này.
Cảnh sát Vương lại gọi điện tới.
“Lâm Mặc, vụ án của Trần Phong còn một điểm nghi vấn cuối cùng.”
“Vừa được giải đáp.”
“Tình tiết gì vậy?”
“Đoạn ghi âm tiếng đốt ngón tay gõ vào quan tài.”
Giọng của cảnh sát Vương nghe có vẻ rất mệt mỏi, nhưng đồng thời cũng mang theo cảm giác như vừa trút được gánh nặng.
“Chúng tôi vẫn không thể tìm ra nguồn gốc của nó, còn Trần Phong thì nhất quyết không chịu khai.”
“Mãi đến vài ngày trước, cảnh sát tỉnh khác triệt phá một đường dây sản xuất và buôn bán video bạo lực, máu me.”
“Trong máy chủ của chúng, chúng tôi tìm được video gốc của đoạn ghi âm đó.”
Tim tôi bất giác thắt lại.
“Nội dung video là gì?”
“Là một... phim tài liệu dân tục.”
Cảnh sát Vương lựa chọn từ ngữ rất cẩn thận.
“Tại một vùng núi hẻo lánh nào đó, tồn tại một tập tục tuẫn táng cổ xưa.”
“Họ sẽ đặt một người còn sống vào trong quan tài, làm ‘người dẫn đường’ cho chủ nhân ngôi mộ.”
“Video ghi lại toàn bộ quá trình ấy.”
“Người bị nhốt trong quan tài đã gõ suốt bảy ngày bảy đêm, cho đến khi không còn phát ra âm thanh nữa.”
Tôi siết chặt điện thoại, không thể nói nổi một lời.
“Trần Phong là một kẻ mê nghiên cứu dân tục.”
“Không biết hắn đã mua được đoạn video đó từ nguồn nào.”
“Hắn cho rằng trong thứ âm thanh ấy có một loại ‘sức mạnh’ đặc biệt.”
“Vì thế, hắn tách phần âm thanh ra, dùng nó làm nhạc nền cho toàn bộ kế hoạch của mình.”
Cảnh sát Vương khẽ thở dài.
“Giờ thì toàn bộ chuỗi logic đã khép kín.”
“Vụ án này có thể chính thức khép lại rồi.”
Sau khi cúp máy, tôi ngồi trên xe lăn rất lâu mà không hề nhúc nhích.
Đốt ngón tay.
Quan tài.
Người dẫn đường.
Cuối cùng tôi cũng hiểu được tâm lý méo mó của Trần Phong.
Hắn không đơn thuần chỉ tạo ra tiếng ồn.
Mà đang tiến hành một nghi thức tà ác, bệnh hoạn, và đầy tự cho mình là đúng.
Hắn xem Lý Na là vật hiến tế.
Xem những người hàng xóm là khán giả.
Xem cái chết của mẹ mình là một phần của nghi thức.
Hắn tưởng bản thân là vị thần nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay.
Nhưng thực chất...
Chỉ là một kẻ đáng thương đã bị bóng tối trong nội tâm nuốt chửng.
Tôi xóa số điện thoại của cảnh sát Vương.
Tôi không muốn bản thân còn bất kỳ liên hệ nào với chuyện này nữa.
Tôi mở máy tính lên, nhận một công việc dịch thuật mới.
Đó là tài liệu về sinh vật biển.
Tôi muốn nhìn ngắm những thứ sạch sẽ hơn.
Thuần khiết hơn.
Những thứ ở thật xa con người.