Chương 130 Tây Cố (3).
Trình Danh Chấn mỉm cười chắp tay, ôm áo bào của sư phụ, từ từ đi về phía cửa nhà mình. Tài phú giấu trong bản đồ kho báu mà sư phụ nói hầu như có khả năng liên quan đến địch quốc, lấy bừa ra một chút cũng đủ hắn cả đời dùng không hết, nhưng túi tài phú này, lại không hơn mấy câu mà Tôn Đà Tử nói.
Thích Đỗ Quyên sao? Hắn cũng không rõ lắm. Nguyên nhân việc hắn không thể không cưới Tiểu Hạnh Hoa làm vợ chỉ là vì hồi còn nhỏ hai người có hôn ước, hoặc là lời hứa hẹn của những bậc cha chú. Bây giờ, phần hứa hẹn này đã không còn, ngoài sự đau xót ra, Chu Hạnh Hoa và hắn mãi mãi chẳng có liên qua gì đến nhau.
Nhưng Đỗ Quyên đơn thuần khiến hắn lại cảm thấy mê man không biết nên theo ai. Như trong sách đã nói thích một người là “Núi chưa mòn, trời đất hợp, mới cùng chàng ly biệt” (1)”. Mặc dù không đạt được cảm giác này nhưng trong suy nghĩ của hắn lúc này ít nhất cũng phải là “Lan can đứng tuốt, đem gươm báu ra coi" (2), vì một nụ cười mà không ngại bôn ba vạn dặm, rút kiếm đi trước. Mà giờ khắc này, Đỗ Quyên lại khiến hắn cảm thấy một cảm giác nặng nề không thể diễn tả thành lời, một phần trách nhiệm và sự giằng co không rõ ràng. Nồng hơn rượu, lại nhạt như rượu, trở về chỗ cũ hay là vô cùng vô tận, tạm thời vứt chén không uống, thậm chí cũng không cảm thấy đáng tiếc.
(1): Bài thơ Thượng da của Khuyết Danh.
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 130 Tây Cố (3)." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này