Chương 164 Đằng Uyên (1).
Vương Vĩ Cường, tên này vừa nghe đã biết xuất từ tay tú tài thôn. Từ đầu đến chân không mang nửa chút cổ phong. Lúc mới nhìn thấy cái tên này, Quận thủ Vũ Dương Nguyên Bảo Tàng thậm chí còn cảm thấy được tên này tám chín phần xuất phát từ hài âm, dù sao đầu năm tặc tình mãnh liệt, trùm thổ phỉ Trương Cẩu Đản, Lý Mao Đầu linh tinh gì đó nhìn mãi quen mắt, giờ thêm Vương Vĩ Cường cũng không cảm thấy kỳ lạ.
Nhưng rồi đến đầu tháng năm, số lần cái tên này xuất hiện trên bàn của quận thủ Vũ Dương Nguyên Bảo Tàng ngày càng thường xuyên. Có khi trong một ngày, có hai công văn từ hai địa phương khác nhau tới báo nguy, mỗi bản đều nhắc tới cái tên quái dị này: Hoặc là thừa dịp bảo trại nào đó chưa chuẩn bị, lẻn tập kích mà vào, thả hết dê bò, cướp bóc lương thực. Hoặc là thừa dịp huyện nào đó không đề phòng, tấn công mạnh vào kỳ môn, đốt phòng ốc, cướp chợ phiên, làm hại dân chúng một số huyện kinh sợ, căn bản không thể an cư lạc nghiệp.
Mà nơi đám trộm cướp này lựa chọn xuất thủ, lại cực kỳ xảo quyệt, luôn kẹp giữa giao giới của hai quận Vũ Dương và Thanh Hà. Đợi khi thái thú hai quận này quyết định rốt cuộc có phát binh đánh dẹp hay không, thì đám trộm cướp này giống như đã mọc cánh, vù cái đã bay mất tăm mất tích. Quận thừa Thanh Hà Dương Tích Thiện nổi trận lôi đình, càn quét dọc theo vùng Bình Ân, Minh Thủy, ai ngờ chẳng những không đào được tên giặc hại dân hại nước họ Vương ra, lại thêm một tên mâu tặc họ Trình đột nhiên cướp giết ngoài huyện Lâm Thanh, hai ngày tập trung hỏa lực, treo mà không đánh, ép buộc huyện lệnh huyện Lâm Thanh là Chu Lệnh Minh giao ra một trăm ngàn thạch lương thực, sau đó rút trước khi quân cứu viện của Dương Tích Thiện đuổi theo.
Hai cái tên mâu tặc này đều không đơn giản. Dựa và mấy năm gần đây có chút kinh nghiệm giao tiếp với đám thổ phỉ giặc cỏ, quận thủ Vũ Dương Nguyên Bảo Tàng liền nhạy bén phát hiện điểm này. Từ lần đầu tiên thất bại, sau khi ba trăm ngàn Phủ binh tinh nhuệ chôn xương ở Liêu Đông, lưu tặc các nơi ở Hà Bắc liền mọc lên như nấm. Đám lưu tặc này không có phương pháp làm việc cụ thể, chỉ hành động khi nhìn thấy thuận lợi, còn một khi chỉ cần có chút ngăn trở liền lập tức giải tán. Giống như Vương Vĩ Cường và Trình Danh Chấn hai người phối hợp với nhau, hô ứng lẫn nhau trong mỗi tình huống, gần như chưa từng xuất hiện. Cũng may trước mắt hai đám mâu tặc này quy mô đều không lớn, Nguyên Bảo Tàng căn cứ chiến báo ở các nơi đưa tới mà sơ tính ra, cái tên mâu tặc Trình Danh Chấn kia ước chừng có từ năm nghìn đến hơn tám nghìn người. Còn tên mâu tặc Vương Vĩ Cường thì dẫn theo hai nghìn năm trăm đến bốn nghìn tên lâu la. So với Nhất Trận Phong, Bán Thiên Vân, không thể chọc vào đám vẫn xưng khoảng năm mươi nghìn, một trăm nghìn, hai nhân tài mới xuất hiện này, thực lực gần như có thể xem nhẹ.
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 164 Đằng Uyên (1)." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!