Khánh Dư Niên (Dịch)

Chương 418: Hoa cúc, cổ kiếm cùng rượu (1)

Cô tiêu lượng tiết, cao nhã ngạo sương, nói chính là hoa cúc mà sĩ dân Trung Nguyên thích nhất. Hoa cúc cũng không hiếm thấy, mà Phạm Nhàn năm đó sống ở Đạm Châu, lại càng thừa thãi loại hoa này, đạm cúc hoa trà chính là đặc sản nổi tiếng của Khánh quốc, những năm qua Phạm phủ hàng năm cũng muốn thu mua rất nhiều ở chỗ lão tổ tông để đưa vào kinh.

Chính bởi vì như thế, Phạm Nhàn đối với loại hoa này tương đối quen thuộc, thường xuyên nghĩ tới đóa đóa hoa vàng nở rộ trên vách đá bên bờ biển Đạm Châu. Hắn biết hoa cúc mặc dù chịu được lạnh, kiếp trước trong thơ của Nguyên Chẩn còn thổi phồng nói nếu loại hoa này tàn thì không còn loại hoa nào trong năm nở rộ nữa(Cúc nở rồi sẽ chẳng còn hoa – Thơ Cúc hoa – Tác giả Nguyên Chẩn), nhưng cuối cùng không phải là mai vàng, ở trong khí trời lạnh lẽo ngày thu này, chỉ sợ sớm đã tàn úa mục nát rồi.

Xe ngựa xuyên qua quan khẩu nặng nề sâm nghiêm chí cực dưới chân núi, ở dưới sự giám sát của đại nội thị vệ và cấm quân, mấy người trẻ tuổi của Phạm phủ xuống xe ngựa, dọc theo đường núi bên cạnh thu giản đi lên hồi lâu, vượt qua thác nước thủy thế sớm không tràn đầy bằng xuân hạ, đột nhiên thấy một gian miếu theo kiểu dáng kiến trúc của Khánh miếu hiện ra trước mặt mọi người, xuất hiện tại mặt núi đá như được khắc vào vách núi.

Truyện "Khánh Dư Niên (Dịch) Chương 418: Hoa cúc, cổ kiếm cùng rượu (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất