Chương 10 Hết
Ninh Ngọc Thành,
Chàng vốn chẳng mang họ Ninh, cũng chẳng phải dòng dõi ngoại tộc, mà mang dòng máu hoàng gia tôn quý.
Chàng là cốt nhục duy nhất của Thái Tông và Ninh Thái phi, tính ra còn là thúc tẩu của đương kim Thái hậu, cũng chính là vị Hoàng thúc chân chính của Đậu Nhỏ.
Ngày Ninh Thái phi tạ thế, triều chính đang cơn chao đảo.
Lão Cảnh Quốc Công đã đưa Ninh Ngọc Thành về phủ, giấu kín thân phận chàng như bưng.
Nhưng, giấy nào gói được lửa, tường nào mà chẳng lọt gió.
Từ khi lão Cảnh Quốc Công qua đời, Đậu Nhỏ đăng cơ khi còn thơ ấu.
Ninh Ngọc Thành vừa là kẻ cạnh tranh ngôi vị đáng gờm nhất, lại vừa là tông thân duy nhất mà hai mẹ con Đậu Nhỏ có thể nương tựa.
Cảnh Quốc Công đời mới lòng dạ hiểm độc, tham vọng ngôi báu, tất nhiên chẳng dung nổi chàng.
Kiếp trước, chàng vốn chỉ là một quân cờ thí mạng, bị Cảnh Quốc Công hạ độc sát hại ngay trước khi khởi binh.
Thế nhưng kiếp này, mọi sự đã đổi thay.
Từ khi thành thân với ta, Ninh Ngọc Thành bỗng đổi ý, quyết dấn thân vào ván cờ chính trị.
Cũng vì lẽ đó, họ mới liên thủ, tự biên tự diễn một vở kịch "dẫn rắn ra khỏi hang".
Kế hoạch ban đầu là để Đậu Nhỏ ở lại phủ ta đối phó với Ninh Ngọc Nhữ, làm lạc hướng kẻ địch, còn Ninh Ngọc Thành sẽ lặng lẽ dẫn binh vào thành, bắt gọn Cảnh Quốc Công.
Đậu Nhỏ từng quả quyết rằng có hắn ở đó, Ninh Ngọc Nhữ sẽ chỉ vây hãm chứ không tấn công, ta chắc chắn sẽ bình an vô sự.
Nào ngờ, thù hận giữa Ninh Ngọc Nhữ và ta lại sâu nặng đến thế, ả nhất quyết muốn lấy mạng ta, mà ta lại còn đánh ngất Đậu Nhỏ đưa đi, khiến cục diện lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
May thay lần này, cuối cùng ta cũng đợi được viện binh.
...
"Chàng bắt đầu lên kế hoạch cho tất cả mọi chuyện từ khi nào?" Ta hỏi.
"Từ ngày cưới nàng." Ninh Ngọc Thành đáp, "Chẳng riêng nàng nhận ra sự khác biệt của ả, ta cũng biết thế nào là người xuyên không. Ả nói kiếp trước ta yêu nàng say đắm, điều này ngay lần đầu gặp nàng, ta đã tin là thật."
Hóa ra Tiểu Hy Nhi đã sớm làm gián điệp hai mang, quy thuận Ninh Ngọc Thành, đem chuyện ác mộng kiếp trước mà thuật lại.
"Ha ha ha, ta vẫn luôn là 'fan CP' ẩn mình đấy nhé! Ngay từ ngày đầu trọng sinh, ta đã viết sẵn kịch bản cho hai người rồi!"
Bộ dạng đắc ý của Tiểu Hy Nhi khiến người ta vừa giận vừa buồn cười.
"Thảo nào ngay từ sớm nàng đã biết kế hoạch bỏ trốn của ta." Ta bực dọc lên tiếng.
"Ta đâu có ý định để nàng thực sự bỏ trốn, nương tử."
Ánh mắt Ninh Ngọc Thành khẽ cười, thâm trầm như hồ nước sâu thẳm, nơi ta nhìn thấy rõ bóng hình mình in dấu trong đó.
"Ngọt quá đi mất!" Tiểu Hy Nhi mắt sáng rực nhìn chúng ta.
"Các người hợp mưu tính kế ta!" Đây vốn chẳng phải ý nguyện ban đầu của ta, nhưng giờ biết giải thích sao cho tỏ, ta nhất thời có chút luống cuống.
"Nương tử từng nói, bỏ trốn là phải mang ta theo cùng mà." Ninh Ngọc Thành bất ngờ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi ta.
Ta trở tay không kịp, chẳng thể né tránh, đành để chàng hôn một cái thật sâu.
"CP của ta ngọt chết mất thôi!" Tiểu Hy Nhi giả vờ lấy tay che mắt, nhưng thực tế lại đang lén nhìn.
"Ta... ta còn chưa tha thứ cho chàng đâu nhé!" Ta đỏ bừng mặt, đẩy chàng ra, ấp úng tìm cớ đánh trống lảng.
Ninh Ngọc Thành ngẩng đầu, nụ cười mãn nguyện cong lên như vầng trăng khuyết: "Không vội, chúng ta sẽ sống bách niên giai lão, còn rất nhiều thời gian."
[HOÀN]