Chương 4
"Ta không đói, Trần tiểu thư không cần nhọc lòng."
"Món cháo Bích Cánh này cũng không tồi đâu..."
"Trần tiểu thư, nàng thực sự không cần phải làm vậy."
"Bát canh lá sen này thanh nhiệt giải thử lắm đấy..."
"Trần..."
"Lúc ăn cơm cấm không được nói chuyện!"
"...Khụ khụ khụ khụ khụ..."
Ta ngậm lấy một chiếc chân vịt Tứ Xuyên mọng nước. Nguyên liệu và tay nghề của cái tiểu trù phòng nhà ta toàn là cực phẩm nhân gian, con người này đúng là vô phúc để hưởng mà.
"Thực bổ chẳng cứu nổi hắn đâu, hắn là bị trúng độc đấy." Tiểu Hy Nhi vừa đánh chén sạch bách đống đồ ăn vừa buông lời phán.
Dù sao cùng ta xuyên không tới đây, nó ít nhiều cũng nắm được vài phần nội tình.
Ta quyết định đi tìm Ninh Ngọc Thành nói rõ mọi chuyện.
"Chàng trúng độc rồi, e rằng chỉ còn lại ba tháng dương thọ." Ta nhìn thẳng vào mắt Ninh Ngọc Thành mà nói.
Chàng chẳng chút kinh ngạc.
"Chàng đã sớm biết, vậy mà còn uống thuốc độc?" Đến nước này, ta thật sự thấy chàng có bệnh, bệnh không nhẹ.
"Chỉ cần khống chế lượng độc, sẽ không bỏ mạng, cùng lắm cũng chỉ là thân thể suy nhược mà thôi. Những kẻ kia tâm địa khó lường, nếu ta ngừng dùng độc, há lại không tìm ra hạ sách khác để hại ta sao?"
"Chàng có biết kẻ nào muốn hại mình không?"
Ninh Ngọc Thành im lặng không đáp.
"Không nói, tức là kẻ đó quyền cao chức trọng, đắc tội không nổi rồi. Không cần đoán cũng biết, là Cảnh Quốc Công chứ gì!" Ta nhìn biểu cảm của chàng, trong lòng đã rõ mười phần.
"Trước kia là lão, giờ lại thêm cả kẻ tiền nhiệm của nàng nữa." Chàng thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Xem ra ta gả vào đây, còn vô tình tiếp tay khiến Ninh Ngọc Thành chết nhanh hơn, nghĩ đến đây, lòng ta bỗng thấy áy náy vô cùng.
"Chúng ta định chạy trốn, hay là chàng cùng đi với chúng ta đi!" Vì cảm thấy tội lỗi, ta chẳng ngần ngại đem kế hoạch đào tẩu nói ra hết với chàng.
"Cùng chạy trốn?" Ninh Ngọc Thành rõ ràng sững sờ, "Chúng ta?"
Trong đôi mắt chàng, ta thoáng thấy một gợn sóng cảm xúc khó gọi tên.
Hẹ hẹ,
Có phải ta vừa mới lỡ tay "thả thính" thành công rồi không?
"Ngươi muốn mang theo Ninh Ngọc Thành chạy trốn? Ngươi điên rồi sao!"
"Giá trị của ngươi trong cái phủ này vốn chỉ là một 'cây rút tiền' mà thôi."
"Ba tháng nữa hắn chết, ngươi lại rơi vào tay Ninh Ngọc Nhữ, đáng lẽ ngươi phải thừa lúc hắn còn sống mà tính đường thoát thân mới phải."
Tiểu Hy Nhi nghe xong đề nghị của ta thì giận đến run người, tuôn ra một tràng giáo huấn.
"Thế nếu, lỡ như, hắn nguyện ý cùng ta bỏ trốn thì sao? Lừa được một công tử tuấn tú như vậy, ta tính ra cũng đâu có lỗ." Ta thầm đắc ý với kế hoạch của mình.
"Nguyện cho thiên hạ không còn kẻ lụy tình!" Tiểu Hy Nhi nghe vậy liền chắp tay cầu nguyện.
Ninh Ngọc Thành đã đồng ý đi cùng ta.
Nhưng chàng không định lén lút bỏ trốn, chàng muốn đường đường chính chính xin ra ở riêng.
"Sau khi tách phủ, sẽ không còn nhiều người quản thúc chúng ta nữa." Chàng nói, "Chỉ là... nàng sẽ phải chịu chút ấm ức rồi."
Chúng ta? Ôi chao, chàng đây là thực sự muốn cùng ta "tư bôn" đấy à! Trong lòng ta bỗng nở rộ những đóa hoa đào hồng phấn.
Chúng ta cùng nhau lập ra một "kế hoạch đanh đá".
Ngày đầu tiên, vì thức ăn không hợp khẩu vị, ta làm ầm ĩ cả phòng bếp, đập vỡ bộ lưu ly trân quý nhất của phu nhân, còn đuổi luôn mụ bếp trưởng đi.
Ngày thứ hai, vì nha hoàn truyền lời bất kính, ta đứng giữa hậu hoa viên của Cảnh Quốc Công phủ mà mắng gió chửi mây, khiến đám gia nhân tôi tớ nhìn thấy ta đều phải né xa ba thước.
Ngày thứ ba, ta càng lấn tới, đứng giữa chính đường mà nói lời mỉa mai chua chát, đám di nương định bước lên đôi co với ta đều suýt chút nữa bị ta tát cho một bạt tai.
Chỉ vỏn vẹn ba ngày, ta đã trở thành kẻ đanh đá khiến ai trong hậu viện nghe danh cũng phải kinh hồn bạt vía.
Ta vừa đóng vai kẻ ác trong nhà, vừa lấy danh nghĩa của Ninh Ngọc Nhữ mà đút lót cho đám nữ quyến và những hạ nhân có chút quyền thế, ngầm sai khiến họ thêm dầu vào lửa, hối thúc người trong phủ mau mau đuổi ta đi.
Thậm chí đối với chính Ninh Ngọc Nhữ, ta còn hứa sẽ giảm bớt tiền lãi trong xấp giấy nợ, chỉ cần hắn đừng đứng ra cản trở.
Ngày thứ tư, Cảnh Quốc Công phu nhân cuối cùng cũng chịu tìm ta tâm sự.
Thế là, ta thuận theo kế hoạch mà đề nghị rằng Ninh Ngọc Thành cần tĩnh dưỡng, chúng ta dự định xin tách phủ ra ở riêng.
Mọi người nghe xong như trút được gánh nặng, vội vã gật đầu đồng ý.
"Ngươi lại vì một nam nhân mà ném tiền qua cửa sổ..." Tiểu Hy Nhi mỉa mai.
"Nam nhân đẹp trai thì là trường hợp ngoại lệ." Ta chẳng buồn liếc nhìn nàng, dù sao ta là nữ tử cổ đại, chẳng sợ bị nàng chê là kẻ lụy tình.
"Nhưng mà, vốn dĩ hắn còn sống được ba tháng, giờ e là ba tháng cũng chẳng còn..." Tiểu Hy Nhi buông lời tiên đoán.