Khi Kẻ Si Tình Có Bàn Tay Vàng

Chương 5

Chương 5
Việc phân phủ đã được đưa lên lịch trình.
Ta vội vã bắt tay vào mọi sự sắp đặt, từ việc chiêu mộ người đáng tin cậy đến quy hoạch lại phủ đệ.
Thấy ta bận rộn không ngơi nghỉ, Ninh Ngọc Thành bỗng nhiên hỏi: "Phân phủ rồi, nàng và nàng ấy sẽ sớm rời đi sao?"
Ta im lặng không đáp, trong lòng bỗng muốn thốt lên với chàng: "Nếu như chàng có thể sống bách niên giai lão..."
"Thật cảm động! Sắp chết đến nơi mà còn muốn yêu đương. Hai người cứ vượt qua kiếp nạn này rồi hãy tính tiếp đi." Tiểu Hy Nhi đứng một bên, lạnh lùng chen ngang.
Ta cứ ngỡ Tiểu Hy Nhi quá lo xa.
Bởi lẽ, sau khi phân phủ, những người ở Cảnh Quốc Công phủ như sợi dây đứt đoạn, bặt vô âm tín.
Thế nhưng, kẻ thay đổi nhiều nhất lại chính là Ninh Ngọc Thành.
Vị công tử bệnh kiều, phong thái thoát tục, lạnh nhạt như tiên thuở nào, sau khi phân phủ bỗng chốc trở nên nhàn rỗi, cứ dính lấy ta không rời.
Phong thái thường ngày đảo lộn một cách khó tin.
"Nương tử, hôm nay ta muốn ăn cảo tôm hoàng kim, móng giò pha lê và vịt hong nếp."
"Không được, chàng đang uống thuốc..."
"Đại phu nói sắc mặt ta nhợt nhạt, không nên kiêng khem đồ mặn."
"Mặt đều tròn như bánh bao rồi mà còn nhợt nhạt? Tròn như cải thảo thì có."
...
"Chà, ta không nhìn lầm chứ, hai người thực sự đang yêu đương đấy à?" Tiểu Hy Nhi giả vờ che mắt, nghênh ngang đi tới.
"Đang yêu đấy, không được sao?"
"Chú ý! Hắn chỉ còn ba tháng thọ mệnh thôi!" Nàng giơ tay bấm đốt ngón tay tính toán, "Còn nàng, nhiều nhất cũng chỉ còn ba năm."
...
Sau khi phân phủ, việc quan trọng nhất ta làm chính là lệnh cho quản gia mới chiêu mộ một nhóm phủ binh để bảo vệ "báu vật" trong phủ.
"Báu vật ngài muốn bảo vệ là...?" Tân đội trưởng bảo an thận trọng hỏi ta.
"Là chàng ấy." Ta chỉ vào Ninh Ngọc Thành mà đáp.
Những ngày tiếp theo, Ninh Ngọc Thành bị vây chặt như thùng sắt, đừng nói là kẻ trộm, đến cả một con ruồi cũng khó lòng lọt qua.
Ninh Ngọc Thành không hiểu rõ mưu tính của ta và Tiểu Hy Nhi, nhìn hàng tầng hàng lớp nhân tường bao bọc, vô cùng cảm động: "Nương tử, từ nhỏ đến lớn, người coi ta là báu vật nhất, chỉ có nàng mà thôi."
Đúng như dự liệu, trong phủ quả nhiên gặp kẻ trộm, thảo nào lúc ta phân phủ, Cảnh Quốc Công lại không hề phản đối lấy nửa lời.
Ninh Ngọc Thành nếu chết trong phủ thì còn phải làm bộ ốm đau, còn chết ngoài phủ thì tùy ý muốn nói sao thì nói.
Hóa ra cái bẫy nằm ở đây! Ta không khỏi cảm thán lòng người hiểm ác.
Nhóm hắc y nhân sau khi bị ta bắt được, đứa nào cũng cắn răng khẳng định là thấy tiền nổi lòng tham.
Nhưng mà, dù sao ta cũng từng là tiểu thư của thủ phủ, giờ lại là người giàu nhất, kẻ trộm lẻn vào nhà ta mà không lấy tiền bạc, không tìm kho báu hay mật thất, lại cứ nhăm nhe cầm đao kiếm tẩm độc xông vào phòng Ninh Ngọc Thành.
Ta định đem chúng đi tra tấn nghiêm hình, ngờ đâu bị Ninh Ngọc Thành ngăn lại.
"Không cần hỏi nữa, nhìn là biết ngay." Ninh Ngọc Thành nói.
"Chúng kiên trì muốn lấy mạng chàng đến thế, trên người chàng chẳng lẽ có đại... bí mật gì sao?" Ta thăm dò hỏi chàng.
"Bí mật chính là ta muốn cùng nương tử tư bôn!" Chàng lảng tránh câu hỏi.
Tuy rằng cảm giác yêu đương cũng không tệ, nhưng ta không quên mục đích chính là bỏ trốn.
...
Hôm nay, ta và Tiểu Hy Nhi ngồi bên cửa sổ Thính Tuyết Các, đối diện với bàn đầy sơn hào hải vị, tâm trí để trên mây mà hoạch định tương lai.
Đột nhiên, một bàn tay vụng trộm từ dưới bàn vươn lên, chộp lấy chiếc bánh bao pha lê.
"Kẻ nào?!" Tiểu Hy Nhi hét lên, nhìn thấy một đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi, chộp lấy bánh bao liền nhét vào miệng.
"Tiểu tặc!" Thấy vậy làm sao ta nhịn được, lập tức giật lại chiếc bánh bao trong tay nó.
Tiểu tặc thấy ta cướp bánh, trong mắt lập tức dâng trào "hồ nước", nước mắt tuôn rơi như suối.
"Bắt nạt trẻ con!" Nó khóc nức nở, "Cướp bánh bao của con nít không biết xấu hổ! Trả bánh cho ta..." Nó vừa khóc vừa diễn, chấn động cả không gian, đinh tai nhức óc.
Ta bị nó làm cho đau cả đầu, túm lấy tai nó bắt câm miệng, ai ngờ nó càng khóc dữ hơn: "Thím không cho ăn cơm, cướp bánh còn đánh người, còn đạo lý, còn vương pháp nữa không..."
Ta: "..."
Tiểu Hy Nhi thấy vậy vội tới kéo ta: "Đừng chấp nhặt với trẻ con, bao nhiêu người đang nhìn kìa..."
Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt khiển trách của mọi người xung quanh.
Tiểu tặc thấy tình thế thuận lợi, liền lao đến ôm chặt lấy chân trái của ta: "Thím ơi, thím đừng bỏ rơi con! Tuy cha mẹ đều không còn, nhưng con nhất định sẽ hiếu thuận với thím, thím đừng đuổi con đi!"
Thím? Chuyện gì thế này?
Tiểu tặc không quan tâm, tiếp tục diễn kịch: "Cha mẹ đều mất rồi, người thân của con chỉ còn chú và thím thôi, thím đừng đuổi con đi..."
Ta: "..."
Người trong tiệm ngoài phố vây kín, chỉ trỏ bàn tán. Tiểu Hy Nhi trốn sau lưng ta, lay lay cánh tay ta.
Ta nhìn thằng nhóc đang diễn kịch say sưa, trong lòng cười lạnh, xách cổ nó lên, nghiến răng nghiến lợi: "Được, vậy ngươi theo thím về nhà."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất