Khoảng Thời Gian Ấm Áp Khi Khi Ẩn Mình Trong Ấm Trần Ca

Chương 4

Chương 4
Lúc này nhịp thở đã rối loạn hoàn toàn, chỉ có thể phồng má, phát ra những tiếng rên nghẹn ngào khó chịu.
Theo bản năng của một người đang chìm nước, tôi bấu chặt lấy Kokomi không buông.
“Không sao đâu, lại đây nào... Ưm... chụt...”
Dù đang ở dưới nước, giọng nói của cô vẫn vang lên rõ ràng.
Tựa như âm thanh ấy không truyền qua tai, mà tự nhiên lan tỏa trong tâm trí tôi.
Nhẹ nhàng ôm lấy tôi, cô ấy đặt môi mình lên môi tôi.
Ngay sau đó, giữa hai người xuất hiện từng chuỗi bong bóng nhỏ li ti.
Tôi cũng lập tức hiểu ra rằng cô gái tiên cá đang ôm mình đã bắt đầu hô hấp nhân tạo cho tôi.
Vì thế, giống như một đứa trẻ ôm chặt lấy mẹ mình, tôi siết chặt Kokomi trong vòng tay, tham lam hấp thụ từng luồng không khí được truyền qua đôi môi mềm mại của cô ấy.
...
Thành thật mà nói, những rặng san hô dưới đáy biển, những viên ngọc trai lấp lánh hay từng đàn cá cảnh bơi lượn trước mắt đều chỉ thoáng qua như một tia chớp.
Đến mức tôi hoàn toàn không thể thưởng thức vẻ đẹp kỳ diệu của thế giới dưới nước.
Cũng chẳng còn tâm trí để cảm nhận sự bao la hùng vĩ của đại dương.
Hay ngẫm nghĩ về những triết lý nhân sinh như: đặt kiếp phù du giữa trời đất, mới thấy bản thân chỉ là một hạt cát giữa biển cả mênh mông.
Điều duy nhất tôi có thể cảm nhận được chỉ là cơ thể mềm mại của nàng công chúa nhân ngư đang ôm lấy mình.
Là hương thơm ngọt ngào cùng xúc cảm mềm mại như ngọc.
Là đôi môi dịu dàng nhưng đầy nhiệt thành không ngừng truyền oxy cho tôi.
Ngoài việc ôm chặt Kokomi, dựa dẫm vào nguồn không khí nơi đầu môi cô mang đến, dường như tôi chẳng thể làm được điều gì khác.
Trong trạng thái mơ mơ màng màng ấy, chẳng biết từ lúc nào, cô đã đưa tôi trở lại bờ.
“Thế nào rồi?”
“Ha... ha... cảm giác hô hấp hơi khó khăn... Toàn bộ sức lực đều dùng để thở mất rồi...”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất