Chương 1161: Cửu Châu
Tốc độ thang máy nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào số tầng. Thường thì thang máy dưới tầng 12 chạy với vận tốc 1.5 mét/giây, đó là chưa kể thời gian khởi động và dừng cho êm nữa. Đi thang máy từ mặt đất xuống ga tàu điện ngầm chắc tầm 15 giây.
Đó là những tính toán trong đầu Lộ Minh Phi. Dữ liệu này cho thấy hắn vừa phải bảo vệ Trần Văn Văn trong không gian bé tí như thang máy, vừa phải cầm cự ít nhất 15 giây trước sự tấn công của đối thủ.
Hồi trước, khi bộ phận thực thi cho hắn đi học thêm, cũng chỉ để hắn tập dượt bảo vệ mục tiêu trên đường từ thư viện đến điện Anh Linh, cứ như đi dạo ấy chứ (mà trong lúc "đi dạo", hắn còn chẳng nhận ra mục tiêu mình bảo vệ đã ăn mấy viên đạn mô phỏng sau lưng rồi), có bao giờ áp lực như giờ đâu?
Lộ Minh Phi ngước lên nhìn gã đàn ông cao hơn 2 mét, lực lưỡng như con gấu đang đứng trước cửa thang máy đang khép lại. Bên má hắn chằng chịt vết sẹo lõm, cơ bắp cuồn cuộn xé toạc chiếc áo thun xám tội nghiệp, mặc quần xanh quân đội với đôi ủng sắt nặng trịch. Dưới đôi lông mày rậm là cặp mắt vàng nhạt đang khóa chặt mọi đường đi nước bước.
Chết tiệt! Lộ Minh Phi thầm rủa.
Truyện "Không Có Tiền Lên Đại Học, Ta Chỉ Có Thể Đi Đồ Long Chương 1161: Cửu Châu" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này