Chương 3
Tôi hơi yên tâm hơn.
“Tôi có thể quay video không?”
“Tuỳ.”
Tôi dựng tripod, bắt đầu quay.
Khi tay anh chạm vào eo tôi, tôi khẽ rùng mình.
Lạnh.
Anh đeo găng tay đen, cẩn thận vẽ từng nét lên eo tôi.
Khi anh ngẩng lên nhắc tôi thả lỏng, tôi lại giật mình.
“Nhát gan thế, lại còn sợ đau mà cũng dám đi xăm?”
Tôi cãi lại:
“Liên quan gì đến anh, cứ xăm cho tốt đi.”
“Xấu là tôi không trả tiền đâu.”
Tôi siết chặt tay vịn, mặt tái đi vì đau, bắt đầu hối hận vì sao lại điên mà xăm hoa sen.
Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng xong phần màu.
Tôi nhìn mình trong video, ngẩn người:
“Đây… là tôi sao?”
Da hơi đỏ, nhưng hoa sen tím khiến làn da tôi càng trắng hơn.
Từng đóa hoa như đang nở dần trên cơ thể.
Anh không biết từ lúc nào đã tháo găng tay, cúi đầu tỉ mỉ tô điểm nhụy hoa.
Góc nhìn đó khiến tôi bỗng thấy ngượng.
“Xong rồi.”
Tôi đưa điện thoại:
“Anh chụp giúp tôi được không?”
Anh từ chối, rồi nói:
“Dùng điện thoại tôi chụp, nét hơn. Chụp xong gửi em.”
Anh rất nghiêm túc chỉnh góc, ánh sáng, chụp liên tục.
Cuối cùng ra hiệu tôi mở WeChat:
“Quét mã tôi, tôi gửi ảnh cho.”
Tôi thêm bạn.
Tên anh là “Yan”.
Tôi cảm ơn rồi về nhà.
Đi được một đoạn, điện thoại liên tục báo tin nhắn.
Yan: “Mấy ngày này đừng để dính nước.”
“Nếu khó chịu thì uống thuốc kháng viêm.”
“Hai ngày nữa quay lại, tôi kiểm tra giúp em.”
Tôi: “Được, lúc đó tôi qua.”
Xem xong, tôi không biết nói gì thêm.
Tôi mở video ra xem lại.
Nhìn anh nghiêm túc khắc từng đóa hoa, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác được trân trọng.
Rồi tôi lập tức lắc đầu.
Không thể nào.
Ai đến xăm anh ấy cũng đối xử như vậy thôi.
Tôi tự nhắc mình: “A Lê, đừng nghĩ nhiều.”