Khương Lê

Chương 4

Chương 4
Tôi đăng ảnh anh giúp tôi xăm hoa sen lên vòng bạn bè.
Trong ảnh, tóc dài che lưng trắng, chỉ lộ ra một phần eo.
Còn Giang Diễm với mái tóc lòa xòa trước trán, đang tập trung vẽ hình.
Góc nghiêng hiện rõ đường nét sắc lạnh, vừa hoang dã vừa ngông cuồng.
Còn tôi trông vừa thuần khiết vừa gợi cảm.
Đăng xong mới nhớ phần lớn ảnh là anh, không biết anh có để ý không.
Chưa kịp nghĩ xong thì anh đã bình luận:
“Ảnh đẹp, tôi lưu rồi.”
Trời ơi.
Giờ xóa cũng không được, không xóa cũng không xong.
Thôi thì đã xăm rồi…
Cứ vậy đi.
Tôi buồn bã nghĩ: có lẽ kiểu con gái ngoan như tôi… sẽ chẳng bao giờ được anh thích.
...
Giang Tùy lập tức nhìn thấy bức ảnh hình xăm mà Khương Lê đăng.
Nói thật lòng, trông rất cuốn mắt.
Cô có làn da rất trắng, dáng người cũng luôn rất đẹp, chỉ là quá ngoan, anh không thích.
Tối nay lời anh nói có hơi nặng, nhưng anh tin cô vẫn sẽ quay về bên mình.
Rời khỏi anh, chắc chắn cô không sống nổi.
Nếu không, tại sao cô lại đi xăm hình?
Nếu đã không còn thích anh nữa, thì hoàn toàn không cần phải làm như vậy.
Trong lòng Giang Tùy nghĩ, vài ngày nữa cô chắc chắn sẽ ngoan ngoãn quay lại thôi.
Nể tình việc cô đi xăm, đến lúc đó anh cũng không so đo với cô nữa.
Tha thứ cho cô là được.
Nếu như… cô không còn can thiệp anh quá nhiều, anh thậm chí có thể thử nghiêm túc hẹn hò với cô.
Dù sao thì Khương Lê có hình xăm trông thật sự vừa ngoan vừa quyến rũ.
...
Từ sau đêm hôm đó, tôi thỉnh thoảng lại chạy đến chỗ Giang Diễm, dần dần cũng trở nên thân thiết với anh hơn, mới phát hiện anh không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
Với tôi, anh cũng rất tốt.
Có lẽ vì mang trách nhiệm với “khách hàng”, nên anh dặn dò tôi mọi thứ rất kỹ càng, không bỏ sót chi tiết nào.
Việc kiểm tra cũng cách vài ngày lại làm đi làm lại mấy lần.
Mỗi lần đầu ngón tay anh chạm lên eo tôi, tôi vẫn không nhịn được mà khẽ rụt lại.
Và mỗi lần như vậy, tôi đều thấy khóe môi anh hơi cong lên, nhưng vành tai lại đỏ đến mức như muốn rỉ máu.
Tôi không khỏi nghĩ: với người khác anh cũng như vậy sao?
Hôm nay, tôi đến tiệm nhỏ.
Bên ngoài vừa hay có mấy cô gái đang đứng chờ.
Tôi nghi hoặc nhìn họ một chút rồi đi vào trong.
Đến quá nhiều lần, nên vài cậu đàn em trong tiệm cũng đã quen mặt tôi.
Thấy tôi, họ liền chỉ tay về phía bên trong.
Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Đi vào phòng trong, tôi gõ cửa vài cái.
Bên trong có tiếng vọng ra: “Không phải tôi đã nói là tôi mệt rồi sao. Mấy cô gái bên ngoài tự tìm lý do mà đuổi đi.”
“Nếu không được thì cứ bắt họ chờ. Rồi họ cũng tự đi thôi.”
Quả nhiên không sai, mấy cô gái đó đều là đến tìm Giang Diễm.
Tôi không nhịn được lên tiếng: “Nếu anh bận thì tôi lần sau quay lại tìm anh cũng được.”
Nói xong, tôi quay người định đi.
Ai ngờ cửa đột nhiên mở ra.
Một lực kéo tôi vào trong.
Giang Diễm ép tôi vào cạnh cửa: “Đến rồi sao không nói trước một tiếng?”
Tôi giơ hai tay lên: “Đại ca, em oan quá rồi.”
“Em vừa gõ cửa thì anh đã từ chối luôn rồi.”
“Còn chưa kịp nói gì đã bị đuổi đi…”
Giọng tôi không tự chủ mang theo chút ấm ức.
Đến chính tôi cũng không nhận ra.
Giang Diễm nhìn tôi, nụ cười có phần vừa hư vừa ngông: “Hóa ra Khương Lê lại tủi thân đến vậy sao?”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất