Khuyết Nguyệt

Chương 1

Chương 1
Kiếp trước, đêm đầu tiên ta gả vào phủ họ Ôn.
Trên giường tân hôn đặt sẵn một bài vị.
Tần Sơ Nguyệt, góa tẩu, ôm bài vị ngồi bên mép giường, khóe mắt đỏ hoe.
“Đệ muội đừng sợ, chỉ là ta nằm mộng thấy đại ca của ngươi.”
“Hoài Cẩn có bảy phần giống đại ca hắn. Ta chỉ muốn ở gần Hoài Cẩn một chút, coi như tìm chút an ủi.”
Ôn Hoài Cẩn không hề đuổi nàng ta đi.
Hắn khoác lên người nàng ta chiếc hỉ bị của ta, rồi ngoảnh đầu nhìn ta.
“Nàng ấy thủ tiết không dễ. Đêm nay nàng sang gian phòng bên ngủ đi.”
Một đêm ấy, ta ngủ suốt hai mươi năm.
Nàng ta ôm bài vị của phu quân đã khuất ra vào viện chính của ta. Cả phủ đều khen nàng ta tình sâu nghĩa nặng.
Mãi về sau ta mới biết, phía sau tấm bài vị ấy giấu những bài thơ tình Ôn Hoài Cẩn viết cho nàng ta.
Khi mở mắt lần nữa...
Vẫn là đêm tân hôn.
Tần Sơ Nguyệt lại ôm bài vị ngồi trên giường cưới của ta.
Ta giơ tay...
Tát thẳng một cái.
1
Khi lòng bàn tay hạ xuống, ta nghe thấy một tiếng “chát” giòn tan.
Mặt Tần Sơ Nguyệt bị đánh lệch sang một bên. Tấm bài vị trong lòng nàng ta va mạnh vào cột giường, phát ra một tiếng “cộp” nặng nề.
Cả căn phòng lập tức chết lặng.
Nến hỉ vẫn cháy rực, màn đỏ buông rủ bên mép giường. Trên giường là tấm hỉ bị thêu uyên ương song đế, lúc này đã bị Tần Sơ Nguyệt quấn hờ quanh người.
Nàng ta mặc một thân đồ trắng, trên tóc chỉ cài một cây trâm bạc, khóe mắt còn vương nước lệ.
Nếu chỉ nhìn thoáng qua, quả thực nàng ta giống hệt một góa tẩu đáng thương đang bị ta ức hiếp.
Nhưng khi ánh mắt ta dừng trên tấm bài vị kia, dạ dày chợt lạnh buốt từng cơn.
Kiếp trước...
Ta cũng từng đứng ở đây.
Khi ấy, ta khoác bộ giá y nặng nề, khăn voan vừa được vén lên. Chén rượu hợp cẩn trong tay còn chưa kịp chạm môi, đã nhìn thấy Tần Sơ Nguyệt ôm bài vị ngồi trên chính giường cưới của ta.
Nàng ta khóc như hoa lê đẫm mưa, nói rằng phu quân đã khuất nhập mộng khiến lòng nàng bất an.
Ôn Hoài Cẩn lặng lẽ nhìn nàng ta rất lâu.
Cuối cùng, hắn lấy chén rượu hợp cẩn khỏi tay ta, đặt lên bàn, rồi khoác chiếc hỉ bị của ta lên vai Tần Sơ Nguyệt.
Hắn bảo ta sang phòng bên.
Lúc ấy, ta còn nghĩ đến thể diện của phủ họ Ôn, nghĩ đến thanh danh của tân nương, nghĩ đến gia giáo của cả phủ họ Cố.
Một bước lùi ấy...
Chính là hai mươi năm.
Chiếc giường nhỏ trong gian phòng bên ẩm thấp lạnh lẽo, ngoài cửa sổ mưa rơi suốt đêm.
Sáng hôm sau, ta bưng trà đi kính mẹ chồng. Tần Sơ Nguyệt đứng bên cạnh Ôn lão phu nhân, khóe mắt vẫn đỏ, trên người vẫn khoác chính tấm hỉ bị của ta.
Cả sảnh đường thân quyến đều khen nàng ta si tình.
Không một ai hỏi đêm tân hôn ta đã ngủ ở đâu.
Về sau, Tần Sơ Nguyệt ôm bài vị bước vào viện chính của ta, dùng bàn hương án của ta để thờ phu quân đã khuất, dùng bạc của ta để sắm pháp khí.
Nàng ta nói Ôn Thừa Nghiễn khi còn sống thương đệ đệ nhất, không nỡ để bên cạnh đệ đệ thiếu người chăm sóc, nên ngày nào cũng đến thay hắn nhìn ngó.
Ôn Hoài Cẩn bảo nàng ta cô khổ, dặn ta đừng chấp nhặt.
Ta... cũng thật sự không chấp nhặt.
Sổ sách phủ họ Ôn thâm hụt, ta lấy của hồi môn ra bù.
Tần Sơ Nguyệt ngã bệnh, ta mời thái y chữa trị.
Sau khi đứa bé trong bụng nàng ta chào đời, Ôn lão phu nhân nói đại phòng không có người nối dõi quá đáng thương, bảo ta giúp nuôi nấng.
Ta thay bọn họ nuôi đứa trẻ ấy suốt mười tám năm.
Đến khi nó kế thừa toàn bộ gia sản của đại phòng, việc đầu tiên nó làm chính là đuổi ta ra khỏi viện chính.
Năm ấy ta ngã bệnh trong gian phòng bên, Tần Sơ Nguyệt ôm tấm bài vị đến thăm.
Nàng ta ngồi bên giường ta, chậm rãi vuốt ve vết nứt phía sau bài vị.
Lúc ấy ta mới nhìn rõ, trong lớp gỗ rỗng của bài vị giấu một xấp giấy mỏng.
Trên đó là nét chữ của Ôn Hoài Cẩn.
“Nến hỉ soi nửa phòng, nguyện tẩu tẩu đêm nay bước vào giấc mộng của ta.”
Ngày ký tên...
Chính là đêm tân hôn ta gả vào phủ họ Ôn.
Trước lúc chết, ta nhìn chằm chằm hàng chữ ấy.
Đôi mắt đau đến mức...
Không còn rơi nổi một giọt nước mắt.
Lúc này, Tần Sơ Nguyệt ôm má, khó tin nhìn ta.
Ôn Hoài Cẩn là người đầu tiên hoàn hồn.
Hắn chộp lấy cổ tay ta, siết mạnh như muốn bóp nát xương.
“Cố Minh Đường, nàng điên rồi sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Bộ hỉ phục đỏ càng tôn lên gương mặt tuấn tú.
Ánh nến trong phòng hắt vào đáy mắt hắn, nhưng chẳng thể soi ra lấy một tia ấm áp.
Đột nhiên ta thấy thật nực cười.
Suốt hai mươi năm kiếp trước...
Ta vậy mà thật lòng kính hắn như phu quân của mình.
Ta dùng sức rút tay về.
“Đêm tân hôn, góa tẩu ôm bài vị của trưởng huynh đã khuất ngồi trên giường cưới của đệ muội.”
Ánh mắt ta quét qua đám nha hoàn và bà tử trong phòng.
“Nếu phủ họ Ôn cho rằng việc này hợp lễ, ngày mai ta sẽ mời các vị tộc lão đến phân xử.”
Cả căn phòng chìm vào tĩnh mịch.
Nước mắt Tần Sơ Nguyệt lập tức lăn dài.
“Đệ muội, ta biết muội hiểu lầm ta. Nhưng ta thật sự không có ý gì khác. Chỉ là ta mộng thấy Thừa Nghiễn, trong lòng bất an, mà Hoài Cẩn lại quá giống huynh ấy...”
Nói đến đây, nàng ta nghẹn giọng, ôm chặt bài vị vào lòng.
Ôn Hoài Cẩn nghiêng người che chắn trước mặt nàng ta.
“Nàng ấy mới thủ tiết được bao lâu? Hà tất nàng phải ép người quá đáng như vậy?”
Ta liếc nhìn tấm hỉ bị trên giường.
Lớp gấm đỏ thêu chỉ vàng, đôi uyên ương quấn quýt cổ nhau.
Đó là hoa văn chính tay mẫu thân ta khi còn sống đã chọn cho ta.
“Xuân Đào.”
Nha hoàn hồi môn của ta đỏ hoe mắt bước lên.
“Tiểu thư.”
Ta chỉ vào giường.
“Lấy tấm hỉ bị xuống.”
“Đem đốt.”
Xuân Đào sững người trong chốc lát, rồi rất nhanh cắn môi đáp:
“Vâng.”
Sắc mặt Ôn Hoài Cẩn lập tức biến đổi.
“Nàng dám!”
Ta đứng nguyên tại chỗ, nửa bước cũng không lùi.
“Ôn nhị gia sợ điều gì? Chỉ là một tấm chăn thôi mà.”
Ta nhìn sang Tần Sơ Nguyệt, khẽ cười.
“Đại tẩu ăn mặc thanh đạm, lại khoác hỉ bị của ta để khóc thương phu quân. Nếu người ngoài nhìn thấy, e rằng sẽ chê phủ họ Ôn chẳng biết lễ nghi.”
Những ngón tay Tần Sơ Nguyệt siết chặt mép bài vị.
Nàng ta còn định khóc.
Nhưng ta không cho nàng ta cơ hội mở miệng.
“Còn cả tấm bài vị này nữa. Nếu đã là bài vị của trưởng huynh quá cố, thì nên cung phụng trong từ đường để hưởng hương khói. Đại tẩu có tình sâu nghĩa nặng đến đâu, cũng không thể đêm nào cũng ôm bài vị chui vào phòng cưới của đệ muội.”
Ánh mắt Ôn Hoài Cẩn bỗng chốc rơi lên tấm bài vị.
Chỉ một thoáng ấy...
Quá nhanh.
Kiếp trước, ta làm chủ mẫu phủ họ Ôn suốt hai mươi năm, đã quá quen với cách hắn che giấu cảm xúc trước mặt người ngoài.
Nhưng vừa rồi...
Ngay cả nhịp thở của hắn cũng loạn mất nửa nhịp.
Ánh mắt ta men theo tầm nhìn của hắn.
Mặt sau tấm bài vị bị tay áo của Tần Sơ Nguyệt che khuất, chỉ để lộ một vết nứt cực nhỏ.
Giống hệt kiếp trước.
Đầu ngón tay ta chậm rãi siết chặt.
Chứng cứ...
Vẫn còn đó.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất