Chương 2
Ôn Hoài Cẩn cho tất cả hạ nhân lui ra ngoài.
Ta không ngăn cản.
Hắn sa sầm mặt, nhìn ta chằm chằm.
“Muội nhất định phải làm ầm ĩ đến mức cả phủ đều biết sao?”
Ta khẽ nhướng mày.
“Như vậy cũng gọi là làm ầm?”
Ta giơ tay khẽ chỉnh lại cây trâm phượng trên búi tóc.
“Ta lại thấy, đêm đầu tân nương bước vào cửa, bài vị của trưởng huynh quá cố đè ngay trên giường tân hôn... chuyện ấy mới đáng để cả phủ đều biết.”
Sắc mặt Ôn Hoài Cẩn hoàn toàn lạnh xuống.
Tần Sơ Nguyệt bỗng từ mép giường trượt xuống, quỳ trước mặt ta.
“Nếu đệ muội cảm thấy ta không nên đến, vậy ta sẽ đi ngay. Muội đừng trách Hoài Cẩn, chàng chỉ thấy ta đáng thương mà thôi.”
Vừa nói, nàng ta vừa đưa tay định kéo vạt váy của ta.
Ta nghiêng người tránh đi.
Tay nàng ta vồ vào khoảng không, thân hình lảo đảo một cái.
Ôn Hoài Cẩn lập tức đỡ lấy nàng.
Xuân Đào nhìn đến đỏ hoe vành mắt, dẫn theo Chu ma ma – người theo ta xuất giá – bước lên, kéo chiếc chăn hỷ đang khoác trên vai Tần Sơ Nguyệt xuống.
Tần Sơ Nguyệt như bị dọa sợ, khẽ kêu lên một tiếng.
Ôn Hoài Cẩn lại chắn trước mặt.
Chu ma ma họ Chu, là người mẫu thân để lại trước lúc qua đời. Bà tính tình điềm tĩnh, làm việc cũng vững vàng.
Ôm chiếc chăn hỷ trong tay, bà khom người hành lễ với Ôn Hoài Cẩn.
“Nhị gia, lúc tiểu thư nhà ta xuất giá khỏi phủ Cố, lão gia từng nói, nữ nhi Cố gia gả đi là để làm chính thê. Nếu ngay đêm đầu tiên Ôn gia đã muốn lấy của hồi môn của tiểu thư che thân cho người khác, vậy ngày mai lão nô cũng tiện trở về Cố gia hỏi một câu, mối hôn sự này còn tính hay không.”
Bàn tay Ôn Hoài Cẩn khựng lại.
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Cố gia tuy không có tước vị như Ôn gia, nhưng ba đời đều là dòng dõi thanh lưu. Phụ thân ta giữ chức Lễ bộ Thị lang, coi trọng danh tiếng hơn bất cứ điều gì. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chưa chắc Ôn gia đã chiếm được lẽ phải.
Kiếp trước, ta sợ sự việc bị phanh phui, nên khắp nơi che giấu thay Ôn gia.
Che giấu đến cuối cùng...
Bọn họ đều quên mất, sau lưng ta cũng có người chống lưng.
Sau khi Tần Sơ Nguyệt được dìu xuống giường, nàng ta vẫn ôm khư khư bài vị trong lòng.
Ta không định cướp lấy ngay lúc này.
Ôn Hoài Cẩn quá mức căng thẳng.
Hắn càng căng thẳng, ta càng không thể nóng vội.
Ta xoay người bước đến bên bàn, trải giấy, cầm bút.
“Nếu đêm nay đại tẩu đã bị kinh hãi, vậy bài vị cứ để đại tẩu mang về trước. Nhưng Ôn nhị gia phải viết một tờ cam kết.”
Ôn Hoài Cẩn nhíu mày.
“Cam kết gì?”
“Kể từ đêm nay, Tần thị không được tự tiện bước vào chính viện của ta nữa, càng không được mang bài vị của trưởng huynh quá cố bước nửa bước vào phòng tân hôn của ta.”
Tần Sơ Nguyệt ngẩng đôi mắt đẫm lệ.
“Đệ muội, ta…”
Ta nhìn thẳng nàng ta.
“Nếu đại tẩu không chịu, vậy mời đến từ đường phân xử.”
Ôn Hoài Cẩn nhìn ta chằm chằm, rất lâu vẫn không nhúc nhích.
Ta đưa bút cho hắn.
“Ôn nhị gia, viết đi. Đêm nay trong phòng có không ít người chứng kiến, ngày mai nếu có ai hỏi, cũng tiện có lời giải thích.”
Lúc nhận lấy cây bút, các khớp ngón tay hắn siết đến trắng bệch.
Mấy hàng chữ nhanh chóng hiện lên trên giấy.
Ta bảo Chu ma ma cầm lên đọc kỹ một lượt.
Sau khi xác nhận không sai sót, mới để Xuân Đào tiễn Tần Sơ Nguyệt ra ngoài.
Đến trước cửa, Tần Sơ Nguyệt bỗng quay đầu nhìn ta.
Nửa bên má nàng ta vẫn còn đỏ, lệ long lanh đọng trên hàng mi.
“Đệ muội, hôm nay là ta thất lễ. Hôm khác ta sẽ đích thân đến tạ tội với muội.”
Ta mỉm cười nhàn nhạt.
“Đại tẩu nhớ mang theo chút lễ vật... sạch sẽ một chút.”
Sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.
Ôn Hoài Cẩn đột ngột quay sang nhìn ta.
Còn ta đã xoay người, ngồi trở lại bên mép giường.
Giường tân hôn đã được thay chăn đệm mới. Chu ma ma lấy từ trong rương ra một tấm nệm gấm đỏ dự phòng, trải ngay ngắn phẳng phiu.
Trong phòng vẫn còn vương mùi đàn hương trên người Tần Sơ Nguyệt.
Ta ngửi thấy chỉ thấy buồn nôn, liền bảo Xuân Đào mở cửa sổ.
Gió đêm ùa vào, ngọn nến hỷ lay động nhè nhẹ.
Ôn Hoài Cẩn đứng nguyên tại chỗ, giọng nói bị ép xuống rất thấp.
“Cố Minh Đường, hôm nay nàng khiến ta vô cùng thất vọng.”
Ta ngước mắt nhìn hắn.
“Ồ.”
Chỉ một chữ ấy đã khiến hắn nghẹn lời.
Kiếp trước, điều ta sợ nhất chính là nghe hắn nói hai chữ “thất vọng”.
Hắn chỉ cần khẽ nhíu mày, ta liền tự kiểm điểm xem mình có phải chưa đủ hiền thục hay không. Hắn không đến chính viện, ta liền đích thân hầm canh mang tới thư phòng. Hắn nói Tần Sơ Nguyệt cô quạnh, ta liền nhường cả gian đông sương trong chính viện, để nàng ta muốn đến lúc nào cũng được.
Ta từng chút một lùi bước.
Lùi đến cuối cùng...
Ngay cả chiếc trường kỷ nhỏ trong thiên phòng cũng bị đám hạ nhân chê là xúi quẩy.
Bọn chúng mang đi bổ làm củi đốt.
Ôn Hoài Cẩn phất tay áo bỏ đi.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, sống lưng căng cứng của ta mới chậm rãi thả lỏng.
Xuân Đào nhào tới ôm lấy ta, run rẩy khóc nức nở.
“Tiểu thư... vừa rồi người làm nô tỳ sợ chết khiếp.”
Ta giơ tay xoa nhẹ đầu nàng.
Kiếp trước, vì muốn giữ lại sổ sách của hồi môn cho ta, Xuân Đào bị Ôn lão phu nhân đánh hai mươi trượng.
Nàng không qua nổi mùa đông năm ấy.
Mà giờ đây...
Nàng vẫn còn khỏe mạnh đứng trước mặt ta.
Ta khẽ nói:
“Đừng khóc nữa. Đi gọi Chu ma ma đến đây.”
Chu ma ma rất nhanh đã bước vào phòng.
Ta đưa cho bà tờ cam kết do Ôn Hoài Cẩn vừa viết.
“Cất kỹ đi. Đồng thời phái người canh chừng viện của đại tẩu, đặc biệt là bài vị kia.”
Chu ma ma ngẩng đầu nhìn ta.
Ta bình thản đón lấy ánh mắt ấy.
“Ma ma, kể từ đêm nay, mọi cánh cửa trong Ôn phủ... không được phép lơ là một cánh nào.”
Bà gật đầu, đáy mắt đã ánh lên vài phần ẩm ướt.
“Lão nô hiểu rồi.”
Ta ngồi trên giường tân hôn, lặng lẽ nghe tiếng gió suốt cả một đêm.
Đến khi trời sáng, đôi nến hỷ chỉ còn lại một đoạn ngắn, những giọt sáp đỏ như lệ máu lặng lẽ rơi xuống.