Chương 6
Từ đường lạnh lẽo đến thấu xương.
Đêm đầu tiên, Xuân Đào lén mang đôi đệm quỳ đến cho ta, nhưng đã bị mụ bà canh cửa chặn lại.
Ta nghe thấy tiếng nàng ấy khóc lóc van xin ở bên ngoài.
Trịnh ma ma hầu hạ bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn lạnh giọng nói:
“Nhị phu nhân đã muốn học quy củ, vậy thì phải học cho đến nơi đến chốn.”
Ta không lên tiếng.
Hai đầu gối đã sớm mất hết cảm giác, chỉ còn từng cơn đau âm ỉ như khoan thẳng vào tận xương cốt.
Đêm khuya, cánh cửa từ đường khẽ bị đẩy mở.
Tạ Lâm Xuyên xách theo một chiếc đèn lồng bước vào.
Mấy mụ bà trông coi ngoài cửa không dám ngăn người của Đại Lý Tự, chỉ biết đứng từ xa nhìn.
Hắn đi đến bên cạnh ta, ngồi xổm xuống, đặt một chiếc bình sứ nhỏ bên mép tấm bồ đoàn.
“Thuốc hoạt huyết.”
Ta liếc nhìn một cái.
“Tạ Thiếu khanh mang thuốc đến cho một tân phụ phạm lỗi, chẳng sợ nhà họ Ôn truyền ra lời đàm tiếu sao?”
Hắn hạ thấp ngọn đèn, ánh mắt dừng trên lòng bàn tay ta.
“Cho ta xem mảnh gỗ ấy.”
Ta xòe bàn tay.
Hắn dùng khăn tay nhẹ nhàng gắp mảnh gỗ lên, chăm chú nhìn hồi lâu.
“Gỗ mới.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Bài vị đã bị đánh tráo.”
Hắn khẽ gật đầu.
“Bài vị thật chưa chắc còn ở nhà họ Ôn.”
Ta khép mắt.
Chùa Hàn Sơn...
Kiếp trước, cứ đến ngày rằm mỗi tháng, Tần Sơ Nguyệt đều lên chùa Hàn Sơn dâng hương. Nàng ta từng nói nơi ấy thờ cúng những di vật khi còn sống của Ôn Thừa Nghiễn. Mỗi lần trở về, Ôn Hoài Cẩn đều sẽ đến viện của nàng ta ngồi rất lâu.
Khi ấy, ta chỉ cho rằng nàng ta tưởng nhớ người chồng đã khuất.
Ta khẽ nói:
“Ngoài thành... chùa Hàn Sơn.”
Tạ Lâm Xuyên nhìn ta.
“Ngươi chắc chứ?”
“Tần Sơ Nguyệt thường xuyên đến đó.”
Hắn cất mảnh gỗ đi.
“Ba ngày sau, tìm cách rời khỏi Ôn phủ. Ta sẽ đợi nàng ở chùa Hàn Sơn.”
Nói xong, hắn đứng dậy định rời đi.
Ta gọi với theo:
“Tạ Lâm Xuyên.”
Hắn quay đầu.
Ta nhìn hắn, cất giọng hỏi:
“Rốt cuộc... Ôn Thừa Nghiễn đã chết như thế nào?”
Ánh đèn trong từ đường khẽ lay động.
Hắn nhìn dãy bài vị tổ tiên phía trước.
“Hồ sơ ghi là ngã ngựa mà chết. Nhưng nửa tháng trước khi mất, hắn từng điều tra một khoản sổ sách quân lương cũ, có liên quan đến chi thứ hai của nhà họ Ôn.”
Tim ta bỗng trĩu nặng.
“Chi thứ hai của nhà họ Ôn?”
“Cháu ruột của Ôn lão phu nhân từng quản lý khoản sổ ấy. Đêm trước khi Ôn Thừa Nghiễn định dâng tấu lên triều đình... hắn gặp chuyện.”
Nói đến đây, hắn không nói tiếp.
Ta cũng không hỏi thêm.
Có những lời, không thể nói nhiều trong từ đường.
Sau khi Tạ Lâm Xuyên rời đi, ta mở nắp bình thuốc.
Mùi thuốc đắng ngắt.
Ta chậm rãi bôi từng chút thuốc mỡ lên đầu gối. Cơn đau dữ dội khiến mồ hôi rịn đầy nơi thái dương.
Đến ngày thứ ba, Ôn Hoài Cẩn đến từ đường.
Hắn đứng ở cửa nhìn ta, giọng điệu đã dịu hơn hai ngày trước.
“Nàng biết sai chưa?”
Quỳ quá lâu khiến lúc ta ngẩng đầu, trước mắt chợt tối sầm trong khoảnh khắc.
“Nhị gia muốn nghe điều gì?”
Ôn Hoài Cẩn khẽ cau mày.
“Chỉ cần nàng đến xin lỗi Sơ Nguyệt, mẫu thân sẽ trả lại quyền quản gia cho nàng.”
Ánh mắt ta dừng trên chút tro hương bám nơi mũi giày hắn.
Hẳn là vừa từ viện của Tần Sơ Nguyệt đến.
“Ta ngã bệnh rồi, muốn trở về nhà họ Cố tĩnh dưỡng vài ngày.”
Rõ ràng hắn không ngờ ta sẽ đưa ra yêu cầu ấy.
“Lúc này trở về nhà họ Cố, nàng muốn nhạc phụ biết nhà họ Ôn đang phạt nàng sao?”
Ta khẽ rũ mắt.
“Ta sẽ không nhiều lời. Nếu Nhị gia không yên tâm, cứ phái người đi theo.”
Hắn trầm mặc một lúc lâu.
“Cũng được.”
Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay muốn đỡ ta.
Ta tránh khỏi tay hắn, chống vào bồ đoàn, chậm rãi đứng lên.
Đầu gối đau buốt như muốn vỡ vụn. Ta mới đi được hai bước đã suýt ngã.
Xuân Đào vội vàng xông vào đỡ lấy ta.
Ta không nhìn Ôn Hoài Cẩn lấy một lần.
Khi trở về chính viện thu dọn hành lý, Ôn lão phu nhân sai người mang đến không ít thuốc bổ.
Ôn Hoài Cẩn cũng sai người đưa đến một hộp nhân sâm lát.
Trong hộp kẹp một mảnh giấy nhỏ.
“Đừng làm tổn thương Sơ Nguyệt nữa.”
Nhìn bốn chữ ấy, ta bật cười thành tiếng.
Xuân Đào tức đến mức muốn đập nát hộp nhân sâm.
Ta ngăn nàng lại.
“Đừng đập.”
Ta gấp mảnh giấy cẩn thận, đặt trở lại trong hộp.
“Mang đến chùa Hàn Sơn. Cứ nói là Nhị gia nhà họ Ôn cúng thêm tiền nhang đèn cho Đại nãi nãi.”
Hai mắt Xuân Đào sáng lên.
“Tiểu thư muốn thử người trong chùa sao?”
Ta gật đầu.
“Phải nhanh.”
Chiều hôm ấy, xe ngựa của nhà họ Cố dừng trước cổng Ôn phủ.
Ta bước lên xe.
Lúc buông rèm xuống, vừa hay nhìn thấy Tần Sơ Nguyệt đang đứng dưới mái hiên.
Nàng ta khoác áo choàng màu nhạt, sắc mặt vẫn còn vẻ bệnh tật.
Ôn Hoài Cẩn đứng bên cạnh, cẩn thận chỉnh lại dây buộc áo choàng cho nàng ta.
Ta chỉ nhìn một cái rồi buông rèm xe xuống.
Xe ngựa rời khỏi Ôn phủ.
Nhưng không quay về nhà họ Cố.
Chúng ta vòng qua hai con phố, đổi sang một cỗ xe ngựa nhỏ phủ vải màu mộc, rồi thẳng hướng chùa Hàn Sơn mà đi.