Khuyết Nguyệt

Chương 5

Chương 5
Đêm trước lễ An Linh, Ôn Hoài Cẩn đến chính viện.
Khi ấy, ta đang xem sổ sách.
Sổ sách cũ của Ôn gia rối nát vô cùng. Kiếp trước, ta mất tròn ba năm mới chỉnh lý xong. Nay mở ra lần nữa, vẫn có thể nhìn thấy vô số lỗ hổng quen thuộc.
Xuân Đào bưng trà bước vào, sắc mặt không được tốt.
“Tiểu thư, Nhị gia đến rồi.”
Ta khép sổ sách lại.
Lúc Ôn Hoài Cẩn bước vào, hắn đã thay một bộ trường sam màu nguyệt bạch.
Hiếm khi thấy hắn ôn hòa như vậy.
“Minh Đường.”
Nghe hai chữ ấy, cánh tay ta bất giác nổi lên một tầng lạnh lẽo.
Kiếp trước, hắn chỉ gọi ta như thế trong hai trường hợp.
Một là khi Ôn gia thiếu bạc.
Hai là khi Tần Sơ Nguyệt gây họa.
Ta bảo Xuân Đào châm thêm trà, cũng không đứng dậy nghênh đón.
Ôn Hoài Cẩn ngồi xuống đối diện, liếc nhìn quyển sổ trên án.
“Nàng vừa mới gả vào phủ, không cần vội lo những chuyện này.”
Ta nâng chén trà lên, nhưng không uống.
“Dẫu sao cũng phải biết mình đã gả vào nơi thế nào.”
Hắn khẽ nhíu mày.
“Mấy ngày nay lời nàng nói đều mang gai nhọn.”
Ta ngước mắt nhìn hắn.
“Đêm khuya Nhị gia đến chính viện, chẳng lẽ chỉ để nghe ta nói vài lời xuôi tai?”
Hắn im lặng giây lát rồi hạ giọng mềm mỏng.
“Đêm tân hôn hôm ấy là ta xử trí không chu toàn. Ta nghĩ đại tẩu vừa mộng thấy đại ca, nhất thời mới khiến nàng phải chịu ấm ức.”
Ánh mắt ta dừng trên bàn tay hắn.
Chính bàn tay ấy, đêm trước đã cầm chăn hỉ của ta khoác lên người Tần Sơ Nguyệt.
“Vậy thì sao?”
Ôn Hoài Cẩn như bị câu hỏi ấy làm nghẹn lời.
Một lúc sau, hắn đưa tay định chạm lên mu bàn tay ta.
Ta đặt chén trà xuống.
Đáy chén sứ khẽ chạm mặt bàn, tiếng động không lớn, nhưng đủ khiến động tác của hắn khựng lại.
“Nếu Nhị gia có lời gì thì cứ nói thẳng.”
Sắc mặt Ôn Hoài Cẩn lạnh đi vài phần.
“Sau lễ An Linh ngày mai, đừng nhắc chuyện giường tân hôn nữa. Sơ Nguyệt thân thể yếu ớt. Nếu nàng ép nàng ấy xảy ra chuyện gì, Ôn gia sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
Ta khẽ cười.
“Ôn gia định không dễ dàng bỏ qua ta thế nào?”
Hắn chăm chú nhìn ta.
“Tước quyền quản gia của nàng, đưa nàng về Cố gia bế môn tự kiểm, hoặc bắt nàng quỳ trong từ đường học quy củ. Chuyện ấy chẳng có gì khó.”
Ta gật đầu.
“Ta biết rồi.”
Đáy mắt Ôn Hoài Cẩn thoáng hiện một tia nghi hoặc.
Ta cầm sổ sách lên, tiếp tục lật xem.
“Sau ngày mai, ta sẽ không nhắc đến chuyện giường tân hôn nữa.”
Hắn nhìn ta rất lâu rồi mới đứng dậy rời đi.
Xuân Đào tức giận đi đi lại lại trong phòng.
“Tiểu thư, hắn rõ ràng đến để uy hiếp người!”
Ta lật đến phần điền trang đứng tên chi thứ hai của Ôn gia.
Ở đó có mấy khoản bạc cũ, số lượng không nhỏ, thời gian lại đúng vào khoảng trước sau khi Ôn Thừa Nghiễn qua đời.
“Hắn đã phải đích thân đến uy hiếp, chứng tỏ hắn sợ.”
Ngày hôm sau, lễ An Linh bắt đầu.
Ta theo đúng quy củ dâng hương, dập đầu, tụng kinh.
Mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Thuận lợi đến mức khác thường.
Đến lúc chuẩn bị thỉnh bài vị của người đã khuất an vị trong chính điện từ đường, ta đứng dậy nói:
“Bài vị của đại bá huynh nhiều năm nay đều do đại tẩu đích thân trông coi. Trước khi nhập từ đường hôm nay, chi bằng mời các vị tộc lão xem qua một lượt, để tránh sau này hương khói xảy ra sai sót.”
Tiếng khóc của Tần Sơ Nguyệt lập tức ngừng bặt.
Ôn Hoài Cẩn cũng ngay tức khắc nhìn về phía ta.
Ôn lão phu nhân trầm giọng quát:
“Minh Đường, đừng hồ nháo.”
Ta khom người thi lễ với các vị tộc lão.
“Vãn bối chỉ là làm tròn lễ nghi.”
Các vị tộc lão nhìn nhau.
Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh, bỗng lên tiếng:
“Đại Lý Tự cũng đang định kiểm tra.”
Sắc mặt Ôn Hoài Cẩn khó coi đến cực điểm.
Nhưng trong từ đường có tộc lão và quan phủ cùng hiện diện, hắn không thể ngang nhiên ra tay cướp lấy bài vị.
Trái tim ta từng chút từng chút treo lơ lửng.
Chu ma ma bước lên, cung kính nâng bài vị xuống.
Ta chăm chú nhìn bà dùng cây trâm bạc khẽ gẩy vào vết nứt phía sau.
Tách.
Một tiếng động rất khẽ vang lên.
Ngăn bí mật mở ra.
Bên trong...
Trống rỗng.
Trong khoảnh khắc ấy, máu trong người ta như đông cứng.
Tần Sơ Nguyệt bỗng nhào tới trước bài vị, khóc đến xé lòng xé dạ.
“Đệ muội, vì sao muội lại nhục mạ phu quân đã khuất của ta như vậy?”
Nàng ta phủ phục xuống đất, trán dập mạnh đến đỏ ửng.
“Muội trách ta đêm ấy thất lễ, ta nhận. Muội đánh ta, ta cũng nhận. Nhưng Thừa Nghiễn đã mất rồi, sao muội còn có thể ngay trước mặt tộc lão và người của Đại Lý Tự, phá bài vị của chàng?”
Ôn Hoài Cẩn thuận thế đỡ nàng ta dậy, nổi giận quát:
“Cố Minh Đường, nàng còn gì để nói?”
Trong từ đường, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Ôn lão phu nhân tức đến run người.
“Người đâu! Thu hồi chìa khóa quản gia của Nhị phu nhân!”
Xuân Đào sốt ruột định lao lên, nhưng bị Chu ma ma giữ chặt.
Ta vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Đầu ngón tay lạnh buốt.
Bài vị...
Đã bị đánh tráo.
Đêm qua Ôn Hoài Cẩn đến chính viện, không chỉ để ổn định ta.
Hắn cố ý kéo dài thời gian, để người khác âm thầm đổi bài vị.
Một vị tộc lão nghiêm mặt lên tiếng:
“Tân phụ bất kính với trưởng huynh đã khuất, còn dám xúc phạm từ đường. Phạt quỳ ba ngày. Chờ nàng biết lỗi rồi sẽ nghị tiếp.”
Ta nhìn sang Tạ Lâm Xuyên.
Hắn cũng đang nhìn tấm bài vị trống rỗng ấy, đôi mày ép xuống rất thấp.
Ôn Hoài Cẩn che chở Tần Sơ Nguyệt phía sau lưng, lạnh lùng nói:
“Quỳ xuống.”
Ta chậm rãi khuỵu gối, quỳ trên nền đá xanh lạnh lẽo của từ đường Ôn gia.
Đầu gối vừa chạm đất, cơn đau dữ dội khiến trước mắt ta trắng xóa.
Tần Sơ Nguyệt được Ôn Hoài Cẩn dìu đi ngang qua ta.
Ống tay áo nàng ta buông xuống, che khuất khóe môi đang thấp thoáng một nụ cười đắc ý.
Ta nhìn chằm chằm vào khe hở giữa những phiến gạch dưới đất.
Ở đó có một mảnh vụn gỗ còn rất mới.
Nhỏ xíu.
Mỏng nhẹ.
Tựa như vừa mới bị gọt xuống cách đây không lâu.
Ta chậm rãi khép các ngón tay lại, lặng lẽ ép mảnh vụn gỗ ấy vào lòng bàn tay.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất