Kiếm Lai

Chương 1289

Chương 1289

Không chỉ như thế, Trần Bình An còn hỏi con thổ ngưu màu vàng kia, biết được vùng này có đại yêu làm sơn đại vương hay không. Con trâu vàng dù chưa biến ảo hình người, nhưng có thể nói tiếng người, nó lắc đầu, “Trong năm trăm năm sau khi ta khai khiếu, không nói hai trăm năm gần đây ngủ đông dưới lòng đất, trước đó cũng chưa từng nghe nói Thanh Loan quốc bên này có sơn tinh quỷ mị làm loạn, trái lại ba trăm năm trước, một ngôi chùa cách nơi này ba trăm dặm, từng thấy một cảnh tượng tăng nhân nói Phật pháp, hoa quế như mưa rơi, cực kỳ thần kỳ, lúc ấy đồn đãi những bông hoa quế màu vàng rơi đầy chùa miếu này, tới từ những cây quế của ngọn núi Thanh Yếu sơn kia.”

Từ Viễn Hà đưa tay đỡ lấy nón, lớn tiếng cười nói: “Ngôi chùa đó ta và Trương Sơn Phong đi lâu rồi, danh tiếng quá lớn, không thể không đi, chỉ là trừ trên vách tường đề chữ, thì không nhìn ra manh mối gì khác, mấy di chỉ Phật môn nổi tiếng đã sớm bị quây lại cấm đoán, không cho phép khách hành hương giao thiệp. Hai chúng ta đi dạo nửa ngày, trái lại thấy một màn, dc ta viết ở trong du ký, lúc hoàng hôn có hai vị tiểu sa di phụ trách khuân vác hòm công đức, đại khái là thấy khách hành hương thưa thớt, không có người ngoài, hai tiểu sa di liền kiễng gót chân, xoay người đưa tay chộp bừa tiền, móc hồi lâu, tiểu sa di lấy được một nén bạc cười ha ha, hai người dùng vai vác hòm công đức, tiểu sa di lấy được bạc đi ở đằng trước, ta và Trương Sơn Phong nhìn thấy, bị chọc cười không chịu nổi, thì ra hòm công đức chuyển về phía sau, có một đoạn cầu thang thật dài phải đi, tự nhiên là phía trước chiếm tiện nghi, phía sau chịu khổ gánh nặng.”

Trần Bình An đối với chuyện Phật gia hiểu biết không nhiều, ở Bảo Bình Châu phật môn không thịnh hành, thậm chí có thể nói là nơi hương khói ít nhất trong chín châu lớn, dẫn tới việc khi Trần Bình An ở Ngẫu Hoa phúc địa, thường xuyên đi ngôi chùa Tâm Tướng tiếp giáp ngõ Trạng Nguyên, nên mới tiếp xúc được một ít Phật pháp, hắn nghi hoặc nói: “Không phải nói tăng nhân hai tay không động vào tiền tài sao?”

Trương Sơn Phong cười cười, “Trên đời này nào có quy củ không thể phá.”

Từ Viễn Hà trêu ghẹo: “Những chùa miếu kia không đi vô ích, lời này rất có thiên cơ.”

Truyện "Kiếm Lai Chương 1289" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất