Chương 1592 - Có Một Vị Chưởng Quỹ Lên Trên Đảo (3)
Thôi Sàm mỉm cười nói: “Tất cả những gì Trần Bình An nói cũng chỉ phí công thôi, cho dù cùng có xuất thân từ ngõ Nê Bình, ban đầu cùng trải qua mùi vị của sự khổ sở y như nhau nhưng hôm nay Cố Xán và Trần Bình An lại hoàn toàn là hai người khác nhau, không đơn thuần chỉ là lập trường khác biệt mà còn do bản thân đã dùng ánh mắt thế nào để ngắm nhìn thế giới này... Điều căn bản nhất đã khác nhau rất lớn. Trần Bình An có thể đồng cảm được với Cố Xán chẳng qua là vì Trần Bình An đã từng đi qua con đường dài hơn, còn Cố Xán thì không. Đối với hắn mà nói, quê hắn ở ngõ Nê Bình, sau lại đến Thư Giản hồ, đây chính là cả giang hồ và thiên hạ rồi, huống chi bản tính Cố Xán đã như thế, thích để tâm những chuyện vụn vặt, trời sinh rất dễ đi vào con đường cực đoan. Đừng nói là Trần Bình An, cho dù người đang đứng ở vị trí của Trần Bình An có là phụ thân Cố Thao của hắn thì cũng y như vậy, không thể bẻ lại được tính cách của Cố Xán. Nhưng điều thú vị chính là tuy Cố Xán có cực đoan nhưng tình cảm của hắn dành cho Trần Bình An lại rất sâu đậm, cho nên mới nói ra cái câu dù huynh có đánh chết ta ta cũng sẽ không đánh trả, đây chính là những lời nói từ tận đáy lòng của hỗn thế ma vương, khó đến mức nào chứ? Trần Bình An biết, cho nên hắn mới cảm thấy càng thêm đau khổ, thậm chí Trần Bình An đã từng chính tai nghe được lời nói của Lưu Tiện Dương lúc sắp chết. Vào lúc đó, Lưu Tiện Dương không có ý trách móc gì Trần Bình An mà ngược lại, hắn chỉ nói một câu, Trần Bình An, ta không muốn chết, ta thật sự không muốn chết đâu, thế cho nên Trần Bình An mới càng đau khổ hơn.”
“Bản tính con người là như thế, ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết vỗ bụng kêu bất bình, một khi một người đã rời khỏi miệng giếng rồi, đối với người dưới giếng mà nói, tất cả những đạo lý mà hắn nói chỉ toàn là những lời nói suông, nói nhảm mà thôi, bởi vì sâu trong lòng hắn đã không ngừng tự nhủ với bản thân rằng những đạo lý kia của ngươi chỉ là Dương xuân bạch tuyết, không dành cho những người từng lăn lộn trong bùn lầy nghe, nghe xong,nghe thấu rồi, thì đó đúng là tìm chết. Chẳng qua Trần Bình An nhận ra được điều này.”
(Dương xuân bạch tuyết: chỉ những bài hát tao nhã của nước Chu trong thời Chiến Quốc, về sau được ví như văn học và nghệ thuật sâu sắc không phổ biến)
Truyện "Kiếm Lai Chương 1592 - Có Một Vị Chưởng Quỹ Lên Trên Đảo (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này