Chương 772
Sau khi giao tiền để vào cửa tây Lão Long thành, đi qua thành động hầu như có thể miêu tả bằng từ dài dằng dặc, Tôn Gia Thụ dẫn Trần Bình An đi lên một chiếc xe ngựa to rộng, thoạt nhìn chỉ thấy trừ chiếc xe lớn hơn một chút, người kéo xe ngựa ôn thuần hơn chút, căn bản nhìn không có vẻ khí phái của kẻ có tiền, xa phu là một lão hán ít nói ít cười, đợi cho Trần Bình An ngồi vào thùng xe, mới phát hiện có động thiên khác, có đặt bốn chiếc bồ đoàn trắng thuần sắc, vách tường bức tường đối diện màn xe kia là một loạt giá sách cao đến đỉnh, chất đầy sách, có một lư hương đồng thau lên nước bóng loáng mê người, khói tím lượn lờ, Trần Bình An cùng Tôn Gia Thụ ngồi đối diện, Trần Bình An thật ra có chút câu nệ, sợ đạp dơ lên "Thư phòng" nhỏ hạt bụi bất nhiễm này, Tôn Gia Thụ nhìn giầy rơm của Trần Bình An, cười nói: "Lúc còn rất nhỏ, dựa theo gia quy, gia gia của ta đã bắt đầu mang theo ta vào Nam ra Bắc, trước mười tám tuổi, hầu như mỗi năm đổi một chỗ, cho nên làm tiểu nhị trong tiệm, ngư tiều thôn phu, chạy việt vặt trong tiệm gạo, nha môn tiểu sai, linh linh đủ loại, có gần mười loại nghề nghiệp, thật ra ta cũng biết bện giầy rơm, chỉ là rất thô kệch đơn sơ, không thể so với đôi giày tinh xảo chắc bền dưới chân ngươi."
Tôn Gia Thụ ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, không có tư thái lười biếng, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác rất thanh thản thong dong, hắn cười hỏi: "Trần Bình An, biết năm xưa ta sợ nhất làm việc nhà nông nào không?"
Trần Bình An cũng không phải thần tiên biết bấm quẻ, lại càng không là con giun trong bụng Tôn Gia Thụ, đương nhiên đoán không ra. Huống chi Tôn Gia Thụ người này rất kỳ quái, ấn tượng đối với hắn, tuy hai người gặp mặt không bao lâu, nhưng mà càng ở chung càng mơ hồ.
Tôn Gia Thụ mỉm cười nói: "Là đi hái lá dâu tằm, thật vất vả tích đầy một túi lá dâu tằm, gia gia của ta đưa tay ấn nhẹ một cái lên túi, vậy là biến thành nửa túi, lại hái đầy, lại bị đè xuống, ta lại hái hơn nửa ngày, cứ thể làm cho người ta cảm thấy tuyệt vọng. Hơn nữa mỗi lần lên núi, cứ luôn bị cỏ cây ngã xuống cào xước thành những vết thương rất nhỏ, chỉ cần phơi nắng, mồ hôi đổ ra sẽ đau đớn nóng rát. Ngược lại khi xuống ruộng, bị con đỉa hút máu, lại cảm thấy thú vị, gia gia thích rút ra thuốc lá, nóng một chút nó sẽ rơi xuống."
Trần Bình An đồng thuận sâu sắc, nói: "Ở bên quê nhà bọn ta, xuống ruộng nước bị con đỉa cắn, thực phiền toái, bởi vì luyến tiếc muối dấm chua, chịu đựng nửa ngày, đấu trí so dũng khí cùng con đỉa chọc người ta phát phiền này, cuối cùng trên đùi máu tươi chảy ròng, cũng may bên cạnh ruộng sẽ có một loại cỏ nhỏ thổ ngữ bọn ta gọi là 'Lục nương nương', lấy lá cỏ dán lên vết thương, rất nhanh sẽ có thể cầm máu. Sau khi ta rời khỏi quê nhà, đã không còn nhìn thấy nữa."
Truyện "Kiếm Lai Chương 772" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!