Chương 166: Nguy hiểm
Lâu Tiểu Ất cùng mấy huynh đệ tán tu hàn huyên một hồi, cũng tự tìm nơi thanh tĩnh để nghỉ ngơi. Trên phi thuyền người chen chúc đã lâu, ai cũng muốn tìm một không gian riêng tư tương đối yên tĩnh, cho nên họ cực ít tụ tập mà tản ra các nơi, duy trì khoảng cách tầm trăm trượng. Đây cũng là tâm lý bình thường của tu sĩ.
Tu hành, nói cho cùng chính là một hành trình cô độc!
Lâu Tiểu Ất cũng là người ưa thích yên tĩnh, sự cô độc của hắn đã ngấm vào trong máu, trải qua vô số năm và có thể kéo dài mãi mãi...
Nhưng hắn phát hiện lượng tu sĩ vây quanh phi thuyền phù bè hơi nhiều, đành phải đi xa hơn một chút. Khoảng thời gian này xảy ra khá nhiều chuyện, hắn cần suy nghĩ kỹ về những được mất trong đó, liệu có ảnh hưởng gì đến mình hay không. Làm một kẻ "mọt gạo" thì có thể không có chí tiến thủ, nhưng nhất định phải có ý thức đề phòng, phải mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương. Thiên địch quá nhiều, không còn cách nào khác!
... Triều Văn Đạo hiện tại cảm thấy, dùng một câu để hình dung chính là: xuân phong đắc ý, mã đề tật!
Truyện "Kiếm Tốt Qua Sông Chương 166: Nguy hiểm" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này