Chương 5: Nhàn đến
Lâu Tiểu Ất từ đình viện trở về, viện tử của hắn vốn không thích hợp để cử tạ ném đá hay múa đao múa thương. Trước kia Lâu Tiểu Ất là một tiểu trạch nam tiêu chuẩn, ngoài việc ở trong thư phòng đọc sách thì chỉ quanh quẩn trong viện ngắm hoa thưởng cảnh, đến một khoảng đất trống trải cũng tìm không ra.
Hiện tại đã xác định rõ phương hướng, hắn cũng không còn cố kỵ gì nữa. Dù sao cũng là tiểu chủ nhân, chút việc thay đổi đình viện nhà mình chẳng lẽ lại không quyết định được?
Quản gia lão Đồ bị hắn gọi đến trước mặt. Lâu Tiểu Ất chỉ tay vào đám hoa hoa cỏ cỏ trong viện, phân phó:
"Lão Đồ, đống hoa cỏ này dời đi chỗ khác cho ta, cả mấy hòn giả sơn này nữa... Còn cái hồ nước kia thì lấp đi, nước không lưu thông bốc mùi hôi thối ông không ngửi thấy sao? Tiện thể san phẳng lại cái sân này cho ta..."
Lão Đồ ngơ ngác cả người: "Tiểu thiếu gia, tiểu tổ tông của tôi ơi, ngài rốt cuộc muốn làm gì vậy? Lúc trước để bố trí cái đình viện này, chính ngài đã tốn không ít tâm tư, cũng tốn kém bao nhiêu bạc trắng..."
Lâu Tiểu Ất chẳng buồn nghe lão càm ràm, cắt lời: "Nói tóm lại, ông sửa cái viện này thành diễn võ trường cho ta, nghe rõ chưa?"
Lão Đồ cuối cùng cũng hiểu ra: "Được được được, ngài muốn sửa thế nào thì sửa thế ấy, dù có sửa thành vườn bách thú cũng chiều ngài. Bất quá cần phải quy hoạch tổng thể, sắp xếp thợ thuyền, tính toán chi phí, chuẩn bị vật liệu... Trăm công nghìn việc, hôm nay chắc chắn chưa thể động thổ ngay được, nhanh nhất cũng phải hai ba ngày nữa!"
Lâu Tiểu Ất phất phất tay. Hắn thừa hiểu những lời lão Đồ nói đều là thoái thác, cũng chẳng phải xây mới hoàn toàn, việc gì mà phiền phức thế? Trọng điểm là lão muốn chạy đi báo cáo với mẫu thân hắn mà thôi!
Báo cáo thì cứ báo cáo, mẫu thân hắn cũng không phải hạng người tầm thường. Tuy hiện tại Lâu Tiểu Ất là sự kết hợp của hai luồng ý thức, nhưng nguyên chủ vốn cực kỳ quyến luyến mẫu thân, kẻ xuyên không này cũng tiếp nhận tình cảm đó, chỉ là thỉnh thoảng vẫn nảy sinh ý định muốn ra ngoài khám phá thế giới này.
Nhưng hắn hiểu rất rõ, hiện tại chưa phải lúc để một mình độc hành thiên hạ. Hắn còn quá yếu, ngoài cái danh hão của Lâu phủ ra thì hắn chẳng là cái tháp gì cả. Một khi rời khỏi Phổ thành, ngay cả cái danh hão này cũng không bảo vệ nổi hắn.
Qua một tháng quan sát thế giới này, hắn thấy đây là một thế giới khá bình lặng và an toàn. Nhưng có lẽ đó là nhờ địa vị của thân thể này mang lại, còn tầng lớp dưới đáy xã hội thì hắn chưa có thời gian tiếp xúc. Những mặt tối tăm, khuất tất phía sau hắn căn bản chưa có cơ hội nhìn thấy.
Hắn cũng không cưỡng cầu. Với linh hồn mới này, hắn đã qua cái tuổi muốn trải nghiệm gian khổ của tầng lớp hạ lưu. Đối với hắn, cuộc sống vốn dĩ đã cực kỳ gian nan, hà tất phải tự tìm phiền não?
Cứ nhẹ nhàng, thoải mái mà sống, ngày tháng như vậy là tốt nhất rồi.
May mắn lớn nhất của hắn là không nhập vào một linh hồn mang nặng thâm thù đại hận. Hiện tại, việc hắn cần làm là tận hưởng sự may mắn này, chứ không phải tự tìm gánh nặng quàng vào cổ.
Thấy thời gian cũng đã hòm hòm, Lâu Tiểu Ất tự mình đi tới hậu viện thỉnh an mẫu thân. Quy tắc của thế giới này là vậy, cửa cao nhà rộng lại càng khắt khe. Tuy cực kỳ không thích ứng nhưng hắn cũng chẳng còn cách nào, đành phải nhập gia tùy tục vậy.
...
Bếp ăn của Lâu phủ cực kỳ giản dị, không có cảnh phô trương như đại bộ phận các nhà giàu sang khác. Thực ra cũng vì nhân khẩu đơn chiếc, chỉ có hai chủ nhân một lớn một nhỏ. Không có nam chủ nhân nên cũng chẳng có cảnh bạn bè tụ tập xã giao. Lâu Diêu thị ăn uống thanh đạm, còn tiểu chủ nhân thì dạo gần một tháng nay mới bắt đầu ăn mặn nhiều hơn.
Hai tên nha dịch được Bình An dẫn tới phòng ăn. Đây là nơi dùng bữa của những hạ nhân có chút địa vị trong phủ, ví dụ như đại quản gia, tiểu quản gia, đại nha hoàn, lão ma ma. Có mấy lão bộc là người nhà mẹ đẻ theo lão phu nhân mấy chục năm, người nào người nấy đều rất ghê gớm. Cảnh góa phụ con côi, nếu không có những người này xử lý mấy chuyện vụn vặt rắc rối thì việc gì cũng trông chờ vào quan phủ là điều không thực tế.
Bữa sáng cực kỳ thực tế: cháo gạo nấu đặc, vài đĩa dưa muối khai vị, món chính hôm nay là bánh bao nhân chay cỡ lớn, đúng chất da mỏng nhân nhiều, nêm nếm rất vừa miệng, khiến hai tên nha dịch ăn đến là hài lòng.
Tên nha dịch trẻ tuổi hơn hỏi: "Đầu lĩnh, vị Lâu gia công tử này tôi thấy không giống như lời đồn là kẻ chất phác ít lời, không hiểu sự đời đâu! Cách xử sự này rõ ràng là phong thái của bậc đại gia, nói ít mà biết lễ nghĩa, đối nhân xử thế cũng rất lão luyện..."
Ngưu Đại Lực cười khẩy một tiếng: "Lời đồn? Nếu là thật thì đã chẳng gọi là lời đồn! Những chuyện đông gia dài tây gia ngắn truyền ra từ mấy nhà quyền quý có mấy câu là thật? Đó chẳng qua là mấy kẻ mới giàu không có nền tảng gia giáo, thấy người ta hơn mình nên đố kỵ mà thôi.
Chủ nhân Lâu gia trước kia là Đại Tư Mã của Chiếu Dạ quốc, địa vị tương đương Tể tướng, gia giáo như thế sao mà sai được? Chẳng qua là người đời ghen ăn tức ở nên mới tự thêu dệt để giải khuây thôi!"
Tên nha dịch trẻ tuổi tò mò: "Thế nhưng tại sao vị Lâu gia công tử trông rất ổn thỏa này mỗi ngày sáng sớm lại mặc áo mỏng chạy điên cuồng ở bên ngoài? Nếu chỉ là luyện thân tập võ thì đâu cần khoa trương như thế? Trong đình viện nhà mình không luyện được sao? Việc gì phải rêu rao như vậy?"
Ngưu Đại Lực lại cầm lấy một cái bánh bao. Loại đồ chay này rất hợp khẩu vị của lão. Người đã trung niên, thói quen ăn mặn thời trẻ đã sửa đi nhiều. Với những người thường xuyên bôn ba bên ngoài như lão, một thân thể tốt và cái dạ dày khỏe mạnh là rất quan trọng.
"Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, làm cái nghề này của chúng ta phải nói ít nghe nhiều nghĩ nhiều. Thực ra có nhiều chuyện nhìn thì thấy vô lý, nhưng ngẫm kỹ lại thì cũng bình thường thôi.
Lâu gia công tử mấy ngày trước cùng đám Tề nhị đi Hướng Phượng lâu, cậu biết không?"
Tên nha dịch trẻ tuổi là đồ đệ của Ngưu đầu lĩnh, vốn rất lanh lợi, lập tức hiểu ra:
"Ý sư phụ là Lâu gia công tử đang say mê tu hành? Một mặt tiếp xúc với đám người Tề nhị, mặt khác tự mình rèn luyện thân thể, cho nên mới..."
Ngưu đầu lĩnh cười nói: "Người trẻ tuổi cỡ tuổi Lâu công tử, say mê tu hành là chuyện thường tình!
Đám con cháu nhà giàu ở Phổ thành này năm nào chẳng có mười mấy đứa mê muội cái trò đó? Tuổi trẻ mà, hứng thú đến nhanh đi cũng nhanh, ngắn thì vài tháng, dài không quá ba năm. Cậu xem bọn họ sau đó thế nào? Đâu lại vào đấy cả, có ai tu ra ngô ra khoai gì đâu?
Lâu tiểu tướng công chắc cũng vậy thôi, xưa nay chỉ biết đọc sách, ít tiếp xúc bên ngoài. Nay vừa nảy ra ý định tu hành nên khó tránh khỏi làm ra mấy hành động dở khóc dở cười. Lâu phủ không có chỗ diễn võ nên mới phải chạy ra ngoài.
Nhưng thế cũng tốt, dù sao cũng hơn là suốt ngày ru rú trong phòng đọc sách."
Lão chỉ tay vào đồ đệ: "Chúng ta làm nha dịch, có thể giả ngu nhưng nhất định không được ngu thật! Có thể giả dũng cảm nhưng nhất định không được dũng cảm thật!
Gửi một cái thiếp mời thì đơn giản, nhưng ngoài việc làm mất lòng Lâu phủ thì có lợi lộc gì? Tuy hiện tại cây đại thụ Lâu phủ đã đổ, thế lực không còn như xưa, nhưng thuyền hỏng còn có đinh, đám môn sinh cũ của ông ta tùy tiện lôi ra một người cũng đủ khiến hạng người như chúng ta không gánh nổi rồi.
Chi bằng tốn chút công sức đứng đợi... Cậu xem bây giờ đấy, sự việc được giải quyết êm đẹp, lại còn gây được ấn tượng tốt với Lâu gia tiểu tướng công. Ít nhất thì bữa bánh bao nhân chay này cũng là thật, đúng không?
Thiết Trụ, cậu phải nhớ kỹ, nghề nha dịch này không liên quan gì đến việc bắt người truy hung đâu, đạo lý đối nhân xử thế mới là bát cơm lâu dài! Mấy lão bộ đầu đức cao vọng trọng, uy danh hiển hách trong bộ phòng, cậu xem có ai có kết cục tốt không? Hoặc là bệnh tật quấn thân, hoặc là thiếu tay cụt chân, sống không ra hồn người. Cái danh hão có đổi được cơm ăn không?
Mấy lời này, nếu không phải nể mặt cậu là họ hàng xa của ta, ta cũng chẳng buồn nói đâu, tự mình ngẫm nghĩ đi!"