Chương 10
Vài ngày sau, những bức ảnh tôi và Chu Minh cùng đi siêu thị bị cánh paparazzi chộp được rồi đăng tải lên mạng.
Chuyện tình cảm của họ lập tức bị thổi phồng, bêu rếu khắp các mặt báo.
Đối thủ một mất một còn của Chung Vãn Ý không biết nghe ngóng được từ đâu chuyện chúng tôi từng là vợ chồng, liền tận dụng truyền thông để dẫn dắt dư luận, đẩy Chung Vãn Ý vào tâm điểm của làn sóng chỉ trích vì tội "ngoại tình".
Khi sự việc đang đến hồi gay cấn, Chu Minh bất ngờ đăng một bài viết dài trên Weibo.
Đầu tiên, anh ta thanh minh rằng tôi và Chung Vãn Ý đã ly hôn, phủ nhận việc cả hai có bất kỳ qua lại nào trong thời gian chúng tôi còn chung sống.
Sau đó, với danh nghĩa "bất bình thay cho Vãn Ý", anh ta vu khống tôi từng nhiều lần ngoại tình và tìm thú vui bên ngoài trong cuộc hôn nhân trước.
Bài viết vừa lên sóng, dư luận ngay lập tức xoay chiều.
Chung Vãn Ý, người trong cuộc, cũng chia sẻ lại bài đăng đó của Chu Minh kèm dòng trạng thái: "Chính nghĩa sẽ không bao giờ vắng mặt."
Người hâm mộ của cô ấy đua nhau tràn xuống phần bình luận để an ủi, ủng hộ cô ấy bắt đầu mối tình mới, quên đi gã đàn ông tồi tệ là tôi.
Thậm chí, có những fan quá khích đã "lùng" ra ảnh cá nhân và địa chỉ nơi tôi ở.
Công việc mới của tôi tan thành mây khói, ngay cả căn phòng trọ cũng bị chủ nhà đuổi cổ.
Tôi từng nhiều lần liên lạc với Chung Vãn Ý, nhưng vì muốn giữ mình, mọi cuộc điện thoại tôi gọi đến đều bị cô ấy dập máy không thương tiếc.
Sau đó, để trốn tránh những kẻ hâm mộ cuồng tín, suốt một tuần liền tôi ngủ dưới gầm cầu ở phía Nam thành phố, nhặt nhạnh mấy vỏ chai rỗng người ta vứt đi để đổi lấy vài đồng bạc lẻ, chật vật nuôi thân qua ngày.
Ngày hôm ấy, khi đang lục lọi thùng rác trong công viên, tôi bị vài người hâm mộ của Chung Vãn Ý nhận ra.
Họ hất đổ những vỏ chai tôi đã vất vả gom góp cả ngày.
Tôi cuống cuồng chạy đến nhặt lại, không chú ý nên bị bọn họ cố tình gài chân ngã nhào, rồi tiếp đó là một trận đòn roi, giẫm đạp kinh hoàng.
Tôi ôm đầu co quắp dưới đất, xung quanh chỉ còn lại những tiếng cười nhạo đầy chói tai.
Mãi đến khi tôi bắt đầu cảm nhận được dấu hiệu phát bệnh, nhìn thấy máu tươi bắt đầu rỉ ra từ sau gáy, đám người kia mới hoảng loạn tản ra như lũ chim vỡ tổ.
Sau đó, tôi lảo đảo bò dậy từ mặt đất, đôi mắt tối sầm lại, bước chân run rẩy hướng về phía gầm cầu.
Trong cơn mê man, dường như tôi nghe thấy có người gọi tên mình phía sau.
Tôi cứ ngỡ là đám người đó quay lại, sợ hãi rảo bước thật nhanh.
Đến khi chui vào được dưới gầm cầu, tôi mới co người lại như một con mèo hoang kinh sợ trong góc tối.
Khi ý thức dần mờ mịt, tôi cảm thấy cả thế giới đen kịt, tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy nhịp đập chậm chạp của trái tim và tiếng máu đang chảy trong huyết quản.
Đột nhiên, một luồng sáng chói mắt rọi tới.
Tôi khó nhọc nâng mi mắt, đập vào tầm mắt là những người mặc đồng phục cảnh sát.
"Vừa nãy gọi cậu, tại sao cậu lại bỏ chạy?"
Thấy tôi không đáp, họ lại nói: "Cậu định cứ trốn ở đây chờ chết đấy à? Mau ra đây, chúng tôi đưa cậu đến bệnh viện."
Tôi vẫn im lặng, hồi lâu sau mới thều thào: "Không chữa được đâu... xin lỗi, làm phiền các anh rồi."
Nói xong câu đó, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
...
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nằm trên giường bệnh, đờ đẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà rất lâu mới dám tin mình vẫn còn sống, chứ không phải đang ở nơi thiên đường nào đó.
Chợt, đầu ngón tay cảm nhận được một luồng hơi lạnh.
Tôi quay đầu nhìn sang, bắt gặp Chung Vãn Ý đã lâu không thấy.
Lúc này, đôi mắt cô ấy đỏ hoe, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tôi nghe thấy giọng cô ấy nghẹn ngào: "Kim Xuyên, anh mắc bệnh nặng như vậy, tại sao từ đầu đến cuối không nói cho em biết?"
Tôi nhắm mắt lại, chẳng buồn đáp lời.
Ngay giây tiếp theo, cô ấy nhào vào lòng tôi, khóc òa lên như một đứa trẻ.
"Dư Thanh Xương đã kể hết cho em rồi... Em biết hết rồi, em biết hết tất cả rồi... Tại sao, tại sao anh lại ngốc như vậy? Năm đó lại chọn dùng tiền đồ của mình để đánh cược tương lai của em. Còn chuyện đứa nhỏ nữa, anh định giấu em bí mật này cả đời sao?"
Cô ấy nâng đôi mắt đẫm lệ lên, cẩn trọng đưa tay về phía mặt tôi, nhưng ngay khi bàn tay sắp chạm vào, tôi liền nghiêng đầu tránh né.
Tay cô ấy cứng đờ giữa không trung, trong đáy mắt dâng lên vẻ hối hận tột cùng.
Chuyện năm xưa lừa dối khiến cô ấy mất đi đứa con, dù tôi có trăm ngàn nỗi khổ tâm, nhưng dẫu sao người sai trước vẫn là tôi.
Tôi sẵn lòng trả giá cho việc đó.
Cho nên, dù cô ấy hành hạ tôi thế nào, dù có dắt cả Chu Minh đến trước mặt để nhục mạ tôi, tôi chưa bao giờ oán trách cô ấy.
Tôi hiểu, cô ấy cần một cái cớ để trút bỏ mọi hận thù và tủi hờn năm cũ.
Nhưng lòng người đều bằng thịt.
Từ khi Miên Miên qua đời đến lúc cô ấy vì bảo toàn danh tiếng mà lợi dụng tôi để đánh lạc hướng dư luận, dung túng cho Chu Minh thêm mắm dặm muối bôi nhọ, đẩy tôi vào trận bão mạng kéo dài.
Ngay cả khi tôi mắc bệnh nan y, cô ấy vẫn để mặc tôi chịu đựng nỗi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Rõ ràng tôi đã đồng ý ra đi với hai bàn tay trắng, những ngày tháng còn lại tôi chỉ muốn lặng lẽ trú ngụ trong một căn phòng nhỏ, chờ đợi sinh mệnh đi đến hồi kết.
Thế nhưng, ngay cả chút bình yên ngắn ngủi ấy, cô ấy cũng chẳng muốn ban cho tôi.
Tôi chợt thấy mệt mỏi quá.
Chúng ta dây dưa với nhau bao nhiêu năm trời, cuối cùng lại nhận về một kết cục như thế này.