Chương 4
Dứt lời, ta thẳng người dậy.
“Lôi ra ngoài.”
“Đánh hai mươi trượng.”
“Đánh xong thì đuổi khỏi phủ Thái Phó.”
“Trong phủ của ta, Thẩm Ngọc Vi, tuyệt đối không nuôi thứ chó má ăn cây táo rào cây sung như thế.”
Lần này...
Không còn ai dám mở miệng cầu xin.
Tiếng gào khóc tuyệt vọng của Trương ma ma rất nhanh đã tan biến ngoài cửa.
Ngay sau đó là từng tiếng trượng nặng nề giáng xuống da thịt, xen lẫn những tiếng kêu thảm thiết mỗi lúc một cao.
Ta ôm Cố Tử An, chậm rãi trở về ghế chủ tọa.
Đám hạ nhân đang quỳ trong đại sảnh run rẩy như những chiếc lá úa giữa cơn gió thu.
Ánh mắt ta dừng lại trên một tiểu nha hoàn mặc áo giáp ngắn màu xanh.
Vừa rồi giữa đám đông, nàng ấy là người duy nhất dám ngẩng đầu nhìn Cố Tử An.
Trong đôi mắt ấy, sự lo lắng và đau lòng không cách nào che giấu nổi.
“Ngươi tên gì?”
Tiểu nha hoàn run bần bật, vội vàng ngẩng đầu, gương mặt ngập tràn hoảng hốt.
“Nô... nô tỳ... tên là Thanh Hòa.”
“Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ hầu hạ tiểu thiếu gia.”
Ta trực tiếp hạ lệnh.
Thanh Hòa sững sờ, dường như không dám tin vào tai mình.
“Thế nào? Không muốn sao?”
“Không! Nô tỳ nguyện ý! Nô tỳ nguyện ý!”
Thanh Hòa hoàn hồn, kích động liên tiếp dập đầu.
“Nô tỳ nhất định sẽ dốc hết lòng hết dạ hầu hạ tiểu thiếu gia!”
“Được.”
Ta nhìn nàng ta, giọng điệu cũng dịu đi đôi chút.
“Ngươi tận tâm, ta tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Nhưng nếu để ta phát hiện, ngươi cũng giống như ả…”
Ánh mắt ta khẽ liếc ra ngoài cửa.
“Kết cục của ngươi, chỉ có thể thảm hơn ả ta.”
“Nô tỳ không dám! Nô tỳ tuyệt đối không dám!” Thanh Hòa gần như vùi cả đầu xuống đất.
Ta hài lòng gật đầu.
Lập uy phải đủ tàn nhẫn, mà thu phục lòng người cũng phải thật mau.
Một cái tát, rồi lại ban cho một viên kẹo ngọt.
Đó là đạo lý phụ thân đã dạy ta.
“Được rồi.”
Ta ôm Cố Tử An đứng dậy.
“Hôm nay đến đây thôi.”
“Tất cả lui xuống.”
“Nhớ kỹ những lời ta vừa nói.”
Đám hạ nhân như được đại xá, vội vàng dập đầu một cái, tay chân luống cuống bò dậy, rồi tựa như chạy trốn mà tản đi.
Chỉ trong chớp mắt, chính sảnh rộng lớn đã trở nên trống trải.
Chỉ còn lại ta, Thanh Hòa, cùng tiểu gia hỏa trong lòng ta.
Ta cúi đầu nhìn Cố Tử An.
Suốt từ nãy đến giờ, hắn vẫn vùi mặt trong ngực ta. Mãi lúc này mới lặng lẽ ngẩng lên một chút.
Đôi mắt đen láy như hai quả nho, chớp cũng không chớp mà nhìn ta.
Nỗi sợ hãi ban nãy đã không còn nữa.
Thay vào đó là những cảm xúc khác.
Là sự quyến luyến, là hiếu kỳ, còn có một chút… sùng bái.
Bị hắn nhìn như vậy, ta bỗng thấy có chút không được tự nhiên, khẽ hắng giọng.
“Có đói không?”
Hắn do dự giây lát rồi khẽ gật đầu.
Sau đó, hắn lại đưa ngón tay nhỏ chỉ về cái màn thầu cứng như đá vẫn còn đặt trên bàn.
“Mẫu thân… cái đó…”
Hóa ra…
Hắn vẫn tưởng ta sẽ bắt hắn ăn thứ ấy.
Tim ta lại như bị ai hung hăng đâm thêm một nhát.
“Thứ đó là để cho chó ăn.”
Ta đưa tay xoa mái tóc mềm của hắn.
“Đi nào, mẫu thân đưa con đi ăn món ngon.”
“Thanh Hòa, đến tiểu trù phòng, bảo bọn họ hầm một chung canh kê nhung nấu với kê vàng thật non.”
“Chuẩn bị thêm vài món điểm tâm mềm dẻo.”
“Phải nhanh.”
“Vâng, phu nhân!” Thanh Hòa lanh lảnh đáp lời, xoay người chạy vụt ra ngoài.
Ta ôm Cố Tử An, chậm rãi trở về viện của mình — Đinh Lan Thủy Tạ.
Đây là lần đầu tiên…
Ngoại trừ phụ thân, ta lại kiên nhẫn với một người đến vậy.
Cũng là lần đầu tiên ta nhận ra…
Thân thể bé nhỏ đang nằm yên trong lòng mình…
Lại quan trọng đến nhường ấy.